Thứ Tư, 25 tháng 4, 2018

Ngày thứ hai xét xử vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Ngày thứ hai, toà rời đến một địa điểm khác thoáng đãng hơn. Lần này việc khám xét vẫn nghiêm ngặt còn hơn trước, một lần qua máy soi và một cửa thứ hai khám xét bằng tay. Có cảnh sát nữ và cảnh sát nam để tiện việc khám xét. Một người đàn ông Việt Nam phải trình bày với chiếc đồng hồ kết nối với iPhone. Cuối cùng anh ta cũng không được cảnh sát chấp nhận cho mang đồng hồ này theo vào phiên toà.

Phiên toà không thể diễn ra theo đúng lịch, bởi người phiên dịch cho một nhân chứng Pháp đến trễ. Mọi người tụ tập ở hành lang trước cửa phòng xét xử và nói chuyện.

 Có đủ các loại người mang đủ các quan điểm chính trị và cái nhìn vụ án này khác nhau đứng trò chuyện trong khoảng không gian khá hẹp. Có nhân viên sứ quán đến dự phiên toà,  nhưng theo đường dân thường vào xem, mặc dù toà án có ghế riêng và lối đi riêng dành cho cơ quan ngoại giao Việt Nam, nhưng người của đại sứ Việt Nam không muốn đến dự chính thức, họ đi với tư cách dân thường.

Berlin có hấp dẫn riêng của nó đối với giới báo chí và chính trị  người Việt, ở nơi đây có một sắc thái mà không cộng đồng người Việt nào ở đâu trên thế giới có được. Chẳng hạn như hôm nay ở khoảng trống hẹp trong hành lang phòng xử này, những người có thể gọi là kẻ thù của nhau giáp mặt và nói chuyện , không có thái độ thù địch nào ở đây cả. Bởi đây là toàn án nước Đức và sâu xa hơn nữa là đa phần những người được nhà nước Việt Nam gọi là '' phản động '' có mặt tại đây và những người đảng viên cộng sản hay cảm tình với cộng sản đều hiểu rằng họ đang đứng ở một nơi đại diện cho văn minh và dân chủ.

Phóng viên TXT VN đứng trò chuyện cùng Lê Trung Khoa, cậu cán bộ sứ quán nhiệt tình chỉ cho tôi lối đi tìm phòng vệ sinh. Một người miền Nam đi từ thời VNCH  đang nói chuyện với một người miền Bắc đi học thời XHCN, một người ghét chế độ CSVN nói chuyện với người yêu mến chế độ CSVN. Họ nói ý kiến, họ đưa ra bình luận trái chiều nhau, nhưng không gay gắt như thù nghịch.

Ngoài lề

Tôi yêu Berlin này,  bởi ở đây, tôi cảm thấy sự nguy hiểm của mât vụ cộng sản giăng hàng ngày Tôi thấy sống được những cảm giác đề phòng, luôn phải tránh bẫy, luôn phải cảnh giác. Sống giữa những kẻ thù có cảm giác khoái lạ làm tôi một phần đỡ nhớ Hà Nội, nơi mà mà sự nguy hiểm từng ngày.

Ở đây tôi có thể đến quán Thành Koch ăn bát phở một cách tự nhiên, mặc dù ông chủ là người thân của đại sứ quán và mới hôm trước vừa viết bài trên báo chửi tôi là phản động. Ăn xong bát phở, tối về tôi có thể viết nói Thành Kock tiếp tay cho bọn tư bản đỏ như nhà Toàn Liên ( bảo hiêm AAA) . Rồi sáng sau lại đến quán gọi Thành Kock rõ to, mặc dù nhân viên bồi bàn đứng ngay cạnh.

- Chủ quán, cho bát chín nạm gầu.

- Hôm qua mày chửi tao, hôm nay lại mò đến đây ăn à?

- Chuyện nào ra chuyện đấy nhé ông Thành, hôm qua tôi chửi phở ông không ra gì, hôm nay tôi đến ăn, thì ông hẵng hỏi câu đấy. Ông bán phở tôi ăn trả tiền, ông đừng nhập nhèm chuyện quan điểm chính trị vào đây.

- Ở được, ăn ngon lấy sức mà lên mạng chửi, đây là xứ tự do ngôn luận, sợ đéo có sức mà chửi thôi.

Chủ quán Thành Kock, một ngừoi từng nấu phở cho chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Trần Đại Quang và được đại sứ Đoàn Xuân Hưng trao tặng bằng khen treo giữa quán vì có công đóng góp cho cộng đồng. Khi tôi ăn, anh ta thường ngồi cạnh để nói kháy, nói đểu tôi và tôi đáp trả lại. Người bên ngoài tưởng chúng tôi là bạn thân, kỳ thực chúng tôi là những kẻ hai bên chiến tuyền.

Berlin là vậy, bạn đừng nghĩ những người đi bên cạnh tôi, ăn uống hay làm gì đó với tôi là bạn thân tôi, có thể anh ta, ông ta, chị ta là người của mật vụ cộng sản đang theo dõi xem tôi sắp làm gì. Chỉ khi nào tôi nói với bạn rằng, đây là người cùng chí hướng với tôi, lúc đó mới là lời xác nhận của tôi.

-----------------------------------

Ngày thứ hai của phiên toà.

Phải đến 10 giờ 30 phiên toà mới được diễn ra, nhân chứng người Pháp nói rằng hôm đó anh ta cùng con trai đi lễ nhà thờ, thấy một nhóm người xô một người đàn ông và một phụ nữ lên chiếc xe ô tô.

Toà hỏi anh ta về những chi tiết không giống lời khai trước cảnh sát, như việc thời gian diễn ra là 25 giây hay 5 giầy.

Hình như  hai câu hỏi khác nhau, anh ta nghĩ toà hỏi việc đẩy người lên xe mất bao thời gian. Còn cảnh sát hỏi anh ta nhìn toàn bộ sự việc bao thời gian. Mất mấy phút để hỏi rõ việc chênh lệch thời gian này.

Nhân chứng khá trẻ và đẹp trai, anh ta ăn mặc lich lãm với chiếc áo vét xanh đen thẫm và chiếc khăn kẻ caro quấn cổ của hãng thời trang nổi tiếng gì đó tôi quên bẵng mất. Người châu Âu có trách nhiệm với việc làm nhân chứng  và với những việc xảy ra, ví dụ khi nhìn thấy vụ việc này, anh ta đã chụp ảnh lại chiếc xe và gọi cảnh sát Đức để báo nhìn thấy có vụ xô đẩy người vào một chiếc xe như thế. Anh ta đến phiên toà với thái độ rất trách nhiệm.

Toà gọi anh ta và Nguyễn Hải Long đến bàn chủ toạ  để nhân chứng người Pháp chỉ chiếc xe trong ảnh, mấy tấm ảnh được bày ra, mọi người xúm vào xem, từ công tố viên, luật sư, thẩm phán, nhân chứng và bị cáo cùng phiên dịch.

 Nguyễn Hải Long ở trong phòng cách ly, có kính chống đạn và lối đi thằng vào phòng từ đường hầm. Long bước ra ngoài dến bàn chủ toạ chứng kiến nhân chứng chỉ ảnh ô tô, mái tóc của anh ta có nhiều sợi bạc và nét mặt chịu đựng, ông luât sư nói nhỏ gì đó vào tai Long, nhưng Long có vẻ bất cần để ý.

 Lúc xem ảnh xong, ông luât sư bên bị cáo có vẻ tức tối, ông ta hỏi chủ toạ rằng sao lại trình bày ảnh kiểu như mớm cung vậy.  Phía công tố viên nói đại ý rằng xếp từ 1 đến 5 thứ tự ông nói vậy, xếp từ 5 đến 1 ông cũng sẽ nói vậy, cãi như thế là cãi vô lý. Ông luật sư không nói gì.

Nhân chứng thứ hai là một người đi xe đạp, cách 100 mét ông ta nhìn thấy vụ xô đẩy, ông ta đap xe đi thể thao nên không mang điện thoại, thấy vụ việc ông đã mượn điện thoại để báo cảnh sát, lúc đến chỗ xảy ra vụ việc ông thấy điện thoại rơi ra, đó là điện thoại của Trịnh Xuân Thanh.

...phần các nhân chứng khai trước toà xin xem ở thoibao.de hay BBC.

Nhân chứng đặc biệt là một người Việt Nam tên là Ph.

Trước đây Lê Trung Khoa có gọi điện cho tôi hỏi về việc có người VN gặp Khoa và nói ông ta có dính đến vụ bắt cóc, ông ta không biết việc này, chỉ vì sứ quán nhờ ông đi nhận đồ , ông ta đi, sau đọc báo mới biết.

 Tôi khuyên Lê Trung Khoa bảo ông ta gặp ngay cảnh sát trình báo, như thế chứng tỏ ông ta là người bị lợi dụng và không biết gì. Lê Trung Khoa đã giới thiệu ( hoặc dẫn ông ta đi thì phải ) đến chỗ cơ quan cảnh sát Đức thụ lý việc này để trình báo.

 Vì thế hôm nay, ông ta đến toà với tư cách là nhân chứng , ông ta khai nhân viên an ninh sứ quán tên Trung đã nhờ ông ta đến khách sạn lấy đồ của Đỗ Minh Phương với tờ giấy giới thiệu của sứ quán Việt Nam.

...xem phần này trên BBC của nhà báo Lê Mạnh Hùng ( người tham dự phiên toà ).



Bình luận.

Như vậy chiều hướng như luật sư bên bị cáo đòi hỏi chuyển phiên toà sang chính trị mời bà Merkel đến làm rõ về yêu cầu đề nghị của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là không được chấp nhận. Ông luât sư được chỉ định do nhà nước Đức trả tiền, trong vụ án này bị hại là nhà nước Đức  và bị cáo là nhóm bắt cóc do trung tướng an ninh Việt Nam Đường Minh Hưng phối hợp với cán bộ sứ quán Việt Nam tại Đức thực hiên hành vi phạm tội trên lãnh thổ CHLB Đức.

Là một công dân Đức được nuôi dưỡng và học hành ở nước Đức, ông luật sư đã hết mình bảo vệ quyền lợi cho những kẻ xâm hại an ninh tổ quốc ông, nơi mà gia đình ông sinh sống từ bao đời nay.

Nhìn như thế , chúng ta mới thấy rõ sự văn minh trong ứng xử , sự công bằng của pháp luật Đức. Ông luật sư cho nhóm bắt cóc Việt Nam đã bảo vệ cho nhóm này hết lòng. Không ai có thái độ hoặc lời nói cho rằng ông đã phản bội tổ quốc ông, bởi họ hiểu rằng ông đang hết lòng trách nhiệm với công việc ông được giao. Ông ta có quyền nói ngang chừng không phải xin phép, ông ta ngồi tại chỗ chất vấn thẳng ai đó mà không cần thưa gửi xin phép chủ toạ câu nào. Ông ta phê phán nhà nước Đức đã sai khi bao che cho TXT, không chịu dẫn độ về theo đề nghị '' chính đáng '' ( ý của ông) của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ông ta nói bà thủ tướng Đức đã sai nọ kia.

 Ông ta không bị hạn chế, không bị tước thẻ, không bị báo chí Đức lên án lợi dụng phiên toà để bôi xấu nhà nước CHLB Đức.

 Nếu bạn nhìn thấy những chiếc bàn chỉ toạ không cao hơn bàn luật sư là mấy, khi có việc như xem chứng cứ, mọi người quây lại xem bình đẳng thì sẽ thấy cảm giác đây là một cuộc họp để bàn bạc  hơn là một phiên toà như ở Việt Nam.

Khả năng bác bỏ được cáo buộc tội danh bắt cóc trong vụ án này chỉ chiếm chưa đầy 4% cho đến giờ phút này. Những chứng cứ mà công tố viên đưa ra quá nhiều và rõ ràng. Nếu phiên toà kết luận tội danh bắt cóc khủng bố, đương nhiên trung tướng Đoàn Minh Hưng sẽ bị truy nã quốc tế vì là kẻ chủ mưu. Đây sẽ là vết ô nhục cho bộ công an Việt Nam, có thể vì vụ án này mà cuộc họp Interphon vừa qua tại Hoa Kỳ bộ trưởng Tô Lâm đã không dám đến dự. Đặc biệt vai trò của sứ quán Việt Nam tham gia quá nhiều và rõ ràng , thậm chí là tích cực trong vụ bắt cóc khủng bố này sẽ đem lại những hệ luỵ không lường được cho Việt Nam, hiện nay phiên toà đang diễn ra , chưa rõ những nhân viên viên, cán bộ sứ quán tham gia sẽ bị xử lý hoặc được quyền miễn trừ do tính chất ngoại giao..

 Phiên toà sẽ còn diễn ra 19 phiên xử nữa, chế độ CSVN đang tìm mọi cách để thông tin về phiên toà không đến với dư luận nhân dân Việt Nam. Họ dường như chọn thái độ mặc kệ phía Đức muốn xử sao , làm gì cũng đuọc kể cả cắt hẳn quan hệ ngoại giao.

Một thái độ rất Chí Phèo, một thái độ rất đặc trưng của chế độ cộng sản Việt Nam khi làm sai bị quốc tế lên án.

 Suy cho cùng thì dẫu có cắt đứt quan hệ ngoại giao Việt - Đức, thì Nguyễn Phú Trọng vẫn là tổng bí thư quyền lực nhất Việt Nam. Như thế tội gì ông ta phải xuống thang với Đức để mất oai phong của mình. Ông ta chả thiệt hại gì cả, mặc kệ nước Đức muốn sao thì dân Việt chịu, ông ta không hề chi.

Nếu tính chịu trách nhiệm thì Nguyễn Phú Trong càng thoát tội, vì người ta nếu xét tội thì xét tội của Trần Đại Quang, Nguyễn Xuân Phúc trên vai trò chủ tịch nước, thủ tướng. Chứ chức vụ tổng bí thư của đảng không có giá trị pháp luật với nước văn minh, nên không thể truy tố hay kết tội Nguyễn Phú Trọng được.

Trước tình thế như vậy, sẽ khó có khả năng cải thiện quan hệ Việt Đức. Trừ khi Nguyễn Phú Trọng về hưu hay đột tử .

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

Xét xử Nguyễn Hải Long trong vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Hôm nay toà án Berlin mở phiên toà xét xử vụ án bắt cóc Trịnh Xuân Thanh, thông tin về phiên toà đã được tờ thoibao.de. Một tờ báo tiếng Việt duy nhất đã cung cấp thông tin đầy đủ về diễn biến vụ việc này kể từ ngày Trịnh Xuân Thanh bi bắt cóc. Mời các bạn xem thông tin ở đây.

http://thoibao.de/tin-nuoc-duc/11845/luat-su-cua-bi-cao-nguyen-hai-long-se-de-don-yeu-cau-toa-an-moi-ba-thu-tuong-duc-ra-truoc-toa.htm

Từ sáng hôm trước nhà báo Lê Trung Khoa, tổng biên tập thoibao.de đã đến nhà đón tôi đến toà án, để anh làm thủ tục với phòng báo chí toà án.

 Sáng nay tôi và Lê Trung Khoa đến toà án để dự, anh Khoa được đi cửa dành cho nhà báo, còn tôi đi cửa dành cho những người dân thường muốn đến xem xét xử phiên toà. Đầu tiên phiên toà định mở ở phòng 700, nhưng sau vì nhiều người muốn dự, toà đã chuyển sang phòng 701 rộng hơn.

Chúng tôi những người dân thường muốn vào phiên toà, phải qua kiểm tra an ninh khá ngặt nghèo, mọi đồ đạc như điện thoại, ví tiền...đều phải bỏ vào phong bì đưa cho cảnh sát bảo vệ cất giữ. Họ đưa lại chứng minh thư hay hộ chiếu cho những người tham dự.

 Phiên toà diễn ra với bầu không khí dễ chịu, như một cuộc họp công bằng giữa các bên.

Điều đáng chú ý là ông luật sư của bị cáo Nguyễn Hải Long đi vào phần bào chữa khá bất ngờ, ông nhắc lại yêu cầu của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với bà thủ tướng Merkel, ông nhấn mạnh Trịnh Xuân Thanh là tội phạm tham nhũng đào tẩu và yêu cầu bà Merkel có mặt để làm rõ yêu cầu ông Phúc, cũng như ông đề nghị huỷ phiên toà này vì đây là chính trị chứ không phải tính chất hình sự.

 Bà chủ toạ, một phụ nữ có khuôn mặt rất đẹp và thông minh nói.

- Không, hình sự là chính xác.

Sau đó bà đọc những chứng cứ về vụ bắt cóc, dường như ông luật sư của bị cáo Nguyễn Hải Long không quan tâm đến những chứng cứ này. Có lẽ ông đã có nước đi được nhà nước Việt Nam mách bảo, ông không chú tâm đến chi tiết chứng minh vụ bắt cóc, bởi vụ việc đã quá rõ ràng, không thể chối cãi được. Bởi thế ông đi theo hướng đòi đây là phiên toà chính trị, phải được xét xử theo một phiên toà chính trj.

 Luật sư và toà án thảo luận rằng việc xem xét hoãn xử sẽ được cân nhắc vào ngày tới, toàn án trao cho luật sư NHL tập hồ sơ và đĩa cứng. Ông luật sư nói rằng cần phải có thời gian để dịch hồ sơ này cho bị cáo NHL đọc. Hai bên thống nhất thời gian để dịch hồ sơ.

Phiên toà mở đầu diễn ra nhanh gọn, toà tuyên bố hôm nay đến đây kết thúc, ngày mai sẽ bàn tiếp.

Lời bình.

 Nếu ý kiến của luật sư Nguyễn Hải Long là do đảng CSVN chủ trương, có lẽ đây là nước đi liều lĩnh nhưng đầy tính toán của cặp Nguyễn Xuân Phúc và Nguyễn Phú Trọng. Mạnh dạn đẩy vụ án này sang hướng chính trị khi thấy cầm chắc 100% là thua , nếu như chối cãi kiểu tự thú để đối lại cáo buộc bắt cóc.

 Biến thành vụ án chính trị tầm quốc tế, Việt Nam sẽ đạt được thắng lợi đầu tiên là thoát khỏi cáo buộc bắt cóc, khủng bố, gián điệp. Hơn nữa đưa Việt nam  vào vị thế ngang hàng với Đức, một thủ tướng của cường quốc lớn và thủ tướng Việt Nam lên sàn đấu. Và nếu như thắng kiện trong một vụ án chính trị như vậy, những hậu quả mà cặp Trọng, Phúc gây ra do bắt cóc TXT sẽ lại trở thành một chiến công vang dội.

 Trước kia cặp Hồ, Giáp đánh thực dân Pháp
Cặp Duẩn, Thọ đánh Mỹ, VNCH, Trung Quốc

Thì ngày nay, cặp Trọng, Phúc sẽ đánh Đức, một cường quốc mạnh trên vũ đài chính trị, thắng lợi này sẽ đưa họ vào sử sách một cách vẻ vang. Nếu nước Đức chấp nhận đổi phiên toà hình sự này thành toà chính trị, mọi việc sẽ khó mà nói trước được, bởi cộng sản Việt Nam rất nhiều mưu mẹo để đối phó với hệ thống dân chủ đa nguyên như nước Đức.

 Nhưng nhìn dáng đi thất thểu của ông luật sư NHL khi ra khỏi toà tìm kiếm taxi, thấy ông có vẻ cô độc , không như phía bà luật sư của Trịnh Xuân Thanh có cả tốp đi cùng khi ra khỏi toà.

Như vậy có lẽ việc đòi hỏi xử sang toà chính trị chỉ là ý kiến của cá nhân ông, nếu thế thật đáng tiếc,  chính phủ Việt Nam đã không hỗ trợ cho ý kiến này. Hy vọng đây chỉ là màn dạo đầu của phía Việt Nam , tiếp theo  phía Việt Nam sẽ quyết tâm đẩy vụ án bắt cóc này sang vụ án chính trị giữa hai nước. Chỉ như thế mới lật ngươc được thế cờ, từ kẻ bắt cóc khủng bố trở thành nạn nhân chính trị, Việt Nam là  nạn nhân bị nước khác đánh phá, bằng cách bao che cho tội phạm tham nhũng ở nước mình bỏ trốn.

 Còn không sang hướng chính trị này, để vụ việc diễn theo toà hình sự, Việt Nam sẽ không còn gì để '' nhai '' lời  tuyên bố TXT ' tự thú '' , bởi bằng chứng Đức có được quá rõ ràng, chẳng hạn như những cuọc điện thoại giưã Long và tướng Đường Minh Hưng, hình ảnh camera thu được ở các nơi, dấu vết ở trên xe, nhân  chứng, dấu vết ở khách sạn...

 Hôm nay phần kiểm tra, mới biết Nguyễn Hải Long sinh ở Lai Châu.

Thường những an ninh thuộc tốp hành động bí mật, đòi hỏi sự trung thành và chấp hành triệt để mệnh lênh cấp trên trong những phi vụ dính đến án mạng đều có chung một điểm là được tuyển từ những nơi vùng cao cao như Lai Châu, Điện Biên, Lạng Sơn, Cao Bằng....

 Trực tiếp trung tướng Đường Minh Hưng, anh hùng lực lượng vũ trang an ninh điện thoại , gặp gỡ, trao đổi với Nguyễn Hải Long. Chi tiết này gây thắc mắc, liệu một người đi lao đông và trốn ở lại, làm nghề chuyển tiền  có đáng được một trung tướng tình báo lão luyện như Đường Minh Hưng tín nhiệm cho tham gia vụ án bắt cóc như thế này không.?

 Đến đây tôi nhớ lại một câu chuyện về Trân Châu Cảng đọc hồi nhỏ, chỉ nhớ rằng có một người thợ  người Nhật sửa đồng hồ ở đó rất lâu như một người bình thường vài ngày trước khi xảy ra trận tập kích Trân Châu Cảng anh ta đóng cửa hàng biến mất. Về sau người ta mới biết bao nhiêu năm qua , anh ta là một gián điệp dưới mác người thợ sửa đồng hồ như vậy.

 Nhưng nếu Nguyễn Hải Long là một chiến sĩ gían điệp nằm vùng, tại sao không rút anh ta về khi hoàn thành xong nhiệm vụ.?

 Phải chăng những kẻ bắt cóc nghĩ chủ quan  cảnh sát Đức không mò sang Tiệp bắt Long theo lệnh truy nã quốc tế, đòi Tiệp đưa Long.?

Hay có âm mưu lớn hơn, để Long lại cho Đức bắt, nhằm phục vụ một cuộc chơi khác.?

Nếu đúng là để phục vụ cuộc chơi khác, vụ này thật hấp dẫn.

Trong phiên toà hôm nay không có người thân của TXT, cũng như không có những nhân vật đã đi cùng TXT gặp tôi ở nhiều lần trước.

Hoá ra không chỉ mỗi Nguyễn Hải Long , mà cả Trịnh Xuân Thanh cũng vậy, họ đều có vẻ không được các đồng chí, bạn bè của mình quan tâm.

 Cái tình của những người cộng sản khi sa cơ, mới thấy đáng sợ.

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2018

Dư luận viên ký sự - phần 1

Cuối năm 2013, lần đầu tiên Dư Luận Viên xuất hiện ở hồ Gươm. Một người đàn ông khoảng 60 tuổi, vóc dáng thấp tè, miệng mỏng, mắt láo liên xông vào giữa đoàn biểu tình la hét , chửi bới những người tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Lực lượng an ninh đứng nhìn lặng thinh, dường như họ đã được báo trước sự xuất hiện của nhân vật này.

Người đàn ông đó sau này được biết là Trần Nhật Quang, quê quán Hà Tĩnh, thường trú tại Mễ Trì. Quang biết khá tiếng Trung Quốc, bởi bố y từng học ở trường Thiếu sinh quân bên Trung Quốc. Có lẽ vì lý do bố mình từng học và sống bên Trung Quốc, dư luận viên Trần Nhật Quang đặc biệt cay cú với những cuộc tưởng niệm các chiến sĩ Việt Nam hy sinh vì đạn Trung Quốc. Cũng có thể đây là lý do Trần Nhật Quang tức Quang lùn được lựa chọn làm dư luận viên xung kích tuyến đầu.

Ai là cha đẻ dư luận viên, tổ chức nào đứng đằng sau hỗ trợ thành lập.?

Tất nhiên là đảng cộng sản Việt Nam là tổ chức đẻ ra bọn dư luận viên quái thai này, người khởi xướng nghĩ ra trò dư luận viên này chính là đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Những kẻ chấp hành chủ trương đẻ ra dư luận viên có Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Thanh Sơn, Trương Tấn Sang...và nhiều kẻ khác.

Nghị quyết trung ương 7 khoá 11 vào quãng tháng 6 năm 2013, Nguyễn Phú Trọng ban hành một cái gọi là '' tăng cường sự lãnh đạo của đảng đối với công tác dân vận trong tình hình mới'' tức nghị quyết 25.

Trong nghị quyết có những đoạn sau.

-------------------------------------------------------

'' ...thúc đẩy các hoạt động đối ngoại nhân dân và công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài. ..''  

''Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội; phát huy sức mạnh của dư luận xã hội lành mạnh hỗ trợ cho các biện pháp quản lý của Nhà nước và các biện pháp tuyên truyền, giáo dục, vận động của Mặt trận và các đoàn thể nhân dân. Chủ động đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, kích động của các thế lực thù địch chống phá khối đại đoàn kết dân tộc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân.  ''

''  Phát hiện, bồi dưỡng kỹ năng vận động nhân dân cho những người có uy tín trong cộng đồng dân cư, tạo điều kiện để họ tham gia tuyên truyền đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tạo sự lan tỏa, sức sống của công tác dân vận trong tình hình mới.''

''Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội; phát huy sức mạnh của dư luận xã hội lành mạnh hỗ trợ cho các biện pháp quản lý của Nhà nước và các biện pháp tuyên truyền, giáo dục, vận động của Mặt trận và các đoàn thể nhân dân. Chủ động đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc, kích động của các thế lực thù địch chống phá khối đại đoàn kết dân tộc, chia rẽ giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân. ''

Nghị quyết 25 mà Nguyễn Phú Trọng ban hành, được cục tuyên huấn của quân đội, báo quân đội nhân dân, tạp chí quốc phòng toàn dân tổ chức triển khai đầu tiên. Đó là cục tuyên huấn bộ quốc phòng đẻ ra  lứa dư luận viên Trần Nhật Quang và nhanh chóng sinh sôi thành đội '' cờ đỏ ''. Sở dĩ tổng cục chính trị quân đội tham gia nhiệt tình, vì nó trực thuộc quân uỷ trung ương nơi Trọng là chủ tịch.

 Trọng chỉ đạo tổng cục chính trị phải làm đầu tiên, làm sao để dẹp được khi thế sục sôi phản đối Trung Quốc trong nhân dân bằng mọi cách. Chủ nhiệm chính trị Ngô Xuân Lịch triển khai đắc lực ý đồ thôn tính dư luận bằng đội ngũ dư luận viên của Nguyễn Phú Trọng. Ý đồ của Trọng không nói, ai cũng biết nó được học theo cách mà Mao Trạch Đông đã làm trước kia trong cách mạng văn hoá và đội ngũ Hồng Vệ Binh ( cờ đỏ ).

Lúc này Huy Đức, một người Hà Tĩnh cùng quê với Trương Tấn Sang và theo Sang từ lâu, tung ra luận điệu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kích động biểu tình chống Trung Quốc để che đậy những sai phạm của mình.

Ở phía dưới bọn dư luận viên điên cuồng vu khống những người biểu tình chống Trung Cộng là do ăn tiền của Việt Tân xúi dục, muốn âm mưu lật đổ chế độ thông qua hình thức phát động biểu tình.

Sang đến các năm sau 2014, 2015..các cuộc biểu tình chống Trung Quốc hay tưởng niệm các liệt sĩ giảm dần đi. Nguyên nhân an ninh hỗ trợ cho dư luận viên phá, mặt khác đàn áp dữ dội hơn và tất nhiên một điều tai hại là nhiều người nhụt chí vì thấy hoang mang nghi ngờ chính nghĩa của cuộc biểu tình chống TQ. Phải nói những đòn đánh của dư luận viên các cấp phối hợp bài bản và đạt hiệu quả. Trong đoàn biểu tình hàng ngàn người ngày ấy, có rất nhiều người đơn giản nghĩ rằng mình biểu tình vì yêu nước, đất nước ta cần có những cuộc biểu tình như vậy để giúp nhà nước tăng thêm sức mạnh khi đối thoại với Trung Quốc cũng như khi đặt vấn đề  chủ quyền ra quốc tế. Với tâm lý như vậy, tất nhiên họ sẽ nản lòng khi nghe thấy luận điệu, trên là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lợi dụng biểu tình để mưu đồ né tránh sai phạm, dưới thì người biểu tình do Việt Tân xúi dục.

Đừng coi thường truyền thông của cộng sản, hãy xem lại đoạn trích thứ 2 trong bài viết này ở nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng.

------------------------------------------------------------

'Chú trọng việc định hướng và quản lý các phương tiện thông tin đại chúng, nhất là các mạng xã hội..

Để thấy rằng, đảng CSVN rất chú trọng dùng thủ đoạn sử dụng mạng xã hội để định hướng vấn đề theo ý đồ của họ. Từ điều này chúng ta sẽ quy chiếu thấy rằng, bắt đầu từ năm 2013 nhiều Facebook, Blog có tiếng nói thường lập lờ đưa ra những ý kiến rất có lợi cho những chủ trương của phe Nguyễn Phú Trọng.

Cũng trong thời điểm Nguyễn Phú Trọng phát động phong trào cờ đỏ, chủ tịch nước Trương Tấn Sang cùng với thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn tiến hành mặt tăng cường chiếm dư luận hải ngoại. Bộ đôi này tuỳ theo chức vụ, ve vãn Việt Kiều, cựu chiến binh VNCH, các nhà báo, trí thức ở hải ngoại để phục vụ nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng  định hướng dư luân. Sang và Sơn đã lấy việc chung  kêu gọi tình yêu quê hương, tinh thần xây dựng đất nước,  nhưng còn mưu đồ tìm kiếm tiếng nói phục vụ cho việc riêng là hậu thuẫn dư luận ủng hộ mưu đồ chính trị cho phe cánh mình. Một số nhà báo, trí thức ở hải ngoại này đã ủng hộ phe Sang , Trọng trong cuộc chiến quyền lực ở đại hội 12. Tiếp theo là những chủ trương của Nguyễn Phú Trọng sau này. 

Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh thành lập trang Ba Sàm có lượng đọc rất đông, đến tháng 9 năm 2013 nhận thấy có những cá nhân đang tham gia hỗ trợ quản trị trang Ba Sàm đang sống ở nước ngoài có vấn đề liên quan đến nhóm Sang, Trọng khiến tin tức đưa lên không được khách quan. Anh Ba Sàm đã lặng lẽ khởi động hai trang riêng đó là Chép Sử Việt và Dân Quyền để duy trì tiếng nói chung lập của mình. Trên trang Chép Sử Việt có bài viết về âm mưu muốn làm tổng bí thư của Trương Tấn Sang qua chiêu trò nhận gốc Hà Tĩnh, bởi nếu người miền Nam , Tư Sang khó đủ điều kiện làm tổng bí thư. Trước thềm gay gắt đấu đá nhau của đại hội 12, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã bị bắt giam.

Chúng ta nên nhớ cáo trạng xét xử anh Ba Sàm và Minh Thuý dựa vào hai trang Chép Sử Việt và trang Dân Quyền. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh đã trả giá cho sự trung lập của mình như vậy. Mọi thứ khác chỉ là đòn nghi binh mà thôi, chẳng hạn như tin đồn Nguyễn Tấn Dũng đích thân chỉ đạo bắt anh Ba Sàm bởi những bài viết chỉ trích Dũng. Nhưng kết cục đại hội 12 Nguyễn Tấn Dũng thất thế rã rời và phe Trọng, Sang toàn thắng, anh Ba Sàm không được nương tay.

Điều nữa là khi anh Nguyễn Hữu Vinh bị bắt, trang Ba Sàm có những bài được chọn lọc đưa lên , nội dụng của những bài viết này rất khéo léo bênh vực Nguyễn Phú Trọng và đả kích Nguyễn Tấn Dũng, cùng với những bài dễ gây ra chia rẽ nội bộ những người đấu tranh dân chủ như phê phán luật sư Võ An Đôn đã không nhận gì trước các câu hỏi của an ninh là hèn nhát. Những điều hoàn toàn trái với quan điểm của người thành lập nó là anh Ba Sàm.  Đến khi Nguyễn Thị Minh Thuý, người thân cận của anh Ba Sàm sắp hết án tù, bỗng nhiên trang này giở quẻ đóng cửa vì lý do thiếu nhân lực, thiếu tiền. Trước khi đóng cửa còn viết lá đơn xin tiền tài trợ của lãnh sự quán Mỹ tại Việt Nam để bồi thêm đòn kết liễu vào danh dự cho trang này trước khi đóng nắp quan tài.

Người đầu tiên chịu trận bởi nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng chính là anh Ba Sàm, Nguyễn Hữu Vinh.  Nếu anh vờ không biết và để cho những tay chân của Trọng, Sang thao túng trang Ba Sàm, anh không tinh ý khởi động trang Dân Quyền và Chép Sử Việt, có lẽ anh chẳng làm sao.

 Người làm tin, đưa tin thường được tin tức của nhiều phe cung cấp. Có những người vì hám tin mà thành tay chân thân tín của một phe cấp tin. Có những người vì sự khách quan, vì sự đa chiều muốn đưa đến cho bạn đọc. Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh là người thuộc dạng thứ hai, một dạng quá hiếm hoi trong những người nhận được nguồn tin từ nội bộ. Khi anh nhận tin từ các phe, tất nhiên phe mạnh nhất sẽ chẳng hài lòng với kiểu khách quan của anh.

Tôi cũng là người nhân được nhiều tin từ các phe , nhưng tôi thích đưa những tin về những kẻ yếu hơn.

 Vì sao ư.?

Vì chỉ cần một lần láo nháo sung rơi đúng miệng như vụ Trịnh Xuân Thanh , tôi đã góp phần làm cho cộng sản Việt Nam khốn đốn như mất quan hệ đối tác chiến lược với nước Đức. Đến bây giờ mối quan hệ này vẫn còn căng thẳng.

.................................................................................

Đón đọc phần 2.

Hội dư luận viên cờ đỏ  và các cán bộ cục tuyên huấn thuộc tổng cục chính trị quân đội

Phần 3.

Đạm Phong Nguyễn Thanh Tú và những cá nhân hải ngoại chống Việt Tân có liên quan gì đến hội cờ đỏ hay nghị quyết 25 của Nguyễn Phú Trọng.


  

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

thuế nhà 700 triệu và ông trùm Phạm Nhật Vượng.

Báo chí Việt Nam thường miệt thị chính trường của Hoa Kỳ bị chi phối bởi những tay tư bản, các chính sách của chính phủ Hoa Kỳ đều có những tác động từ những nhà tài phiệt.

 Chỉ có dạng chính phủ như cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam mới thực sự do dân, không bị chi phối bởi những nhà tài phiệt.

 Thế những nhà tài phiệt lớn ở Việt Nam có ảnh hưởng gì, là những con tép chăng.?

Báo chí đưa tin rầm rộ về việc xem xét đánh thuế nhà ở có giá trị 700 triệu trở lên, tờ báo nào cũng đề cập đến như khích động cho dư luận xôn xao. Chính phủ Việt Nam có duyệt phương án thu thuế nhà ở như bên Mỹ không ? Chắc chắn sẽ thu, không biết thu lúc nào mà thôi. Riêng về những khoản thu thuế của dân thì chính phủ Việt Nam rất nhiệt tình học hỏi những nước tư bản, duy chỉ có an sinh xã hội thì họ không học theo mà thôi.

 Hơn một năm trước Vingroup tiến hành xây một dự án khổng lồ trên khắp những tỉnh thành lớn trong cả nước, dự án có đến 300.000 căn hộ với giá 700 triệu đồng.

 300.000 nhân với 700.000.000 đồng thì con số sẽ là 210.000. 000. 000. 000 VND.

Đọc là bao nhiêu ? Chịu mất thời gian lắm, chỉ biết rất nhiều nhiều tiền.

Dự án của Vingroup ầm ĩ hơn 1 năm nay rồi im ắng, chắc hẳn sau vụ ầm ĩ về đánh thuế giá nhà từ 700 triệu trở lên. Nhiều nhà đầu tư sẽ dồn đổ tiền vào dự án 300 nghìn căn hộ của Vingroup, cổ phiếu, cổ phần của Vingroup sẽ lên ầm ầm.

Tuy người ta còn cãi nhau 700 triệu ấy là tiền xây căn nhà không cộng tiền gía đất hoặc chiết khấu, phương pháp tính ..lằng nhằng thế nào đi nữa. Nhưng chắc hẳn nếu đầu tư, cứ đầu tư căn hộ 700 triệu của Vimgroup cho lành. Thậm chí có thể là chính phủ , quốc hội mả mẹ gì đó của cái đảng cộng sản chó chết này vì ăn chia không đều, chưa duyệt thuế thu nhập nhà. Nhưng dân sợ lắm, tin đồn ở lề đường còn sợ, huống chi tin báo chí đang bàn ầm ầm thế kia.

Kiểu gì Vingrpup cũng hốt mớ tiền trong tay, còn triển khai làm thế nào, sau này sang nhượng cho ai tính sau.

Bạn có tin rằng Vingroup không tác động đến chính sách soạn thuế kia của bộ tài chính không.?

Không tin, vì không có bằng cớ, đấy là sự tình cờ.?

Ừ thì tình cờ, các nhà tư bản của Việt Nam không tác động vào chính sách của chính phủ, chỉ tình cờ họ được hưởng lợi thôi. Chỉ có những người dân đen là chưa bao giờ tình cờ hưởng lợi từ chính sách của chính phủ cả, đời thế mới hay.

Bạn có biết vì sao việc thu thuế nhà sôi động trên những tờ báo mà nếu bạn chú ý, đó là những tờ báo mà bộ trưởng truyền thông Trương Minh Tuấn nắm trong tay không.?

Bạn có nghĩ rằng, sau vụ mua bán AVG phía anh em nhà Phạm Nhật Vượng phải nôn lại gần 9000 tỷ cho Mobifone cộng thêm tiền lãi, tiền bù nọ kia nữa. Số tiền đến nay chưa trả hết.

 Vậy ầm ĩ về chuyện dự thảo thu thuế căn hộ trên 700 triệu càng ầm ĩ bao nhiêu, thì Vingroup càng có cơ hội đón dòng dầù tư với dự án 300 nghìn căn hộ giá 700 triệu bấy nhiêu. Và có thể chính bộ trưởng truyền thông Trương Minh Tuấn đang tâng bóng cho Phạm Nhật Vượng ghi bàn, gỡ lại số tiền đã bỏ ra trả lại vụ AVG.

Nhưng có thể chỉ là một sự may mắn tình cờ với nhà tài phiệt Phạm Nhật Vượng.

Trước đây 1 tháng 1 cổ phiếu của Vingroup có giá 97.600 đồng. Hôm nay giá 128.000 ngàn đồng.

Vingroup có 2 cổ đông lớn là Phạm Nhật Vượng chiếm hơn 22 % và  CTCP đầu tư VN  chiếm hơn 33%.

Nhưng Vượng lại đang sở hữu  93% CTCP tập đoàn đầu tư Việt Nam. Tính ra Vượng đang sở hữu hàng tỷ cổ phiếu Vingroup. Mỗi cổ phiếu tăng đến 30 ngàn chỉ trong vòng một tháng qua, khi có tin đồn về thu thuế nhà. Nếu chỉ tính 1 tỷ cổ phiếu Vượng nắm giữ tăng giá 30 ngàn đồng. Vượng đã có ngay 30 ngàn tỷ trong vòng một tháng từ 13 tháng 3 đến 13 tháng 4 năm 2018.

Nực cười một thắng lợi kinh doanh to lớn đến như vậy, không báo chí nào nhắc đến con số này.

Vượng tất nhiên không ăn một mình, Vượng trong hai năm qua đến nhà Nguyễn Phú Trọng không dưới bốn lần, đến nhà Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình còn nhiều hơn thế, nếu ông Trần Quốc Vượng bỏ công tìm xem tại sao con cháu của các ông Phúc, Hoà Bình. Ông Vượng sẽ phải đặt câu hỏi  tiền đâu  mà chúng ở những biệt thự của Vingorup khi tuổi đời để chăn nuôi lợn và làm chổi đót của chúng chưa được bao năm. Lưu ý ông Vượng cần phối hợp với cơ quan tình báo để xác minh tại sao thống kế thị trường kim cương quốc tế vừa qua, Việt Nam nhập đột biến số lượng kim cương lớn mà giá trị mỗi viên hàng triệu USD. Ai mua chúng về, mua để làm gì.? Có chăng thời kiếm củi, đốt lò như này chỉ có kim cương hối lộ lò mới không đốt được.

 Phạm Nhật Vượng tất nhiên vô can trong vụ mua bán AVG, cả em trai Vượng cũng vậy. Chúng mày mua thì tao bán, đời ai chả thích bán giá cao. Giờ chúng mày cắn nhau phiền đến tao, nể tình tao trả lại tiền, thêm cả tiền đấm mõm từ tổng bí thư đến phó thủ tướng cho hết phiền anh em nhà tao. Còn việc chúng mày cố tính bới nhau ra để  giết thì chuyện chúng mày, anh em tao vô can.

 Tuy nhiên quả đáp lễ của Trương Minh Tuấn khích động dư luận nóng sốt về vụ thu thế nhà trên 700 triệu vừa qua, giúp Vượng gặt hái được mấy chục ngàn tỷ. Vượng sẽ không nỡ nào nhìn Trương Minh Tuấn chết thảm dưới tay Nguyễn Xuân Phúc.

Có lẽ vì thế, danh sách những người mà Phúc Nghẹo đưa công an chỉ đạo phải khởi tố, bắt giữ  khỏi cần tranh cãi, lý lẽ về vụ mua bán AVG đến giờ vẫn còn lửng lơ. Quả thực không có gì khó hiểu khi Trương Minh Tuấn đưa một bản phản đối kết luận thanh tra chính phủ là tuỳ tiện, thiếu hiểu biết, kém chuyên môn và còn đe doạ đưa ra thường vụ quốc hội.

Mà chuyên môn của Phúc Nghẹo làm gì có mà yếu, chỉ quen thói dùng quyền lực áp đặt con mồi lẻ loi, cô thế. Động vào Tuấn có lực mạnh đỡ đằng sau, không khéo Phúc Nghẹo lòi ruột vì tội ngu.
 Một số các nhà dân chủ, các nhà bình luận hý hửng tưởng rằng  vụ đòi lại tiền 8900 tỷ từ tay anh em nhà Vượng về lại ngân sách nhà nước, là một thắng lợi lớn cho ngân sách nước nhà, là niềm tin của nhân dân vào đảng và chính phủ.

Những kẻ ngậm tiền đã phải oẹ ra.

Sự thực thì kẻ ngậm tiền chẳng phải oẹ ra, chỉ có kẻ vòi tiền mới được ngâm thêm.

Còn tiền bù ở đâu ra ư, ở cổ phiếu Vingroup tăng đó, 30 ngàn tỷ trong vòng 1 tháng đó.

Thôi thà để mẹ nó cứ mua bán AVG thế cho rồi, bày ra chuyện thu hồi diễn kịch làm chi.


Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

Khoan dung cho người bất đồng chính kiến - Ls Nguyễn Văn Đài.

Ngày ấy Nguyễn Văn Đài mới ra tù được ba hôm, Đài gọi điện cho tôi nói.

- Tôi là Nguyễn Văn Đài, tôi xin số điện của anh từ mấy anh em, tôi muốn gặp anh nói chuyện được không.?

Tôi gật đầu tắp lự, cũng như Lê Thị Công Nhân , cô mới ra tù vài hôm đã ngỏ ý muốn gặp tôi để nói chuyện.

Không phải tôi là người tài giỏi gì, chẳng qua thời gian ấy tôi la cà nhiều, tham gia nhiều vụ. Đài và Nhân muốn gặp tôi để nghe khái quát tình hình các vụ đấu tranh đang diễn ra.

Theo địa chỉ Đài ghi, tôi đến căn hộ của Đài ở khu Bách Khoa, Hà Nội. Nhà Đài chả có đồ đạc gì, tuềnh toàng , sơ sài, chỉ có ảnh Chúa trên tường là màu sắc nhất.  Đài hỏi tôi về tình hình xã hội, tôi biết gì nói nấy. Lúc ra cửa vợ Đài nói với tôi.

- Anh ấy đi lâu, giờ mới về, em lo lắm.

Tôi hiểu vợ Đài muốn nói gì, thực sự tôi không là gì với Đài cả. Anh có quá trình đấu tranh lớn và có tầm cỡ hơn tôi rất nhiều. Mãi đến một lần khác, tôi gặp Đài ở bệnh viên Nhi, anh và vợ anh đi khám bệnh chưa có còn. Chỉ chào hỏi nhau, vợ anh đã tranh thủ nhắc lại nỗi lo của mình.

 Tôi giữ ý, không gặp Đài và cũng không trao đổi gì.

 Bẵng đi đến giữa năm 2012, Đài gọi tôi và Lân Thắng đến nhờ một việc. Tôi và Lân Thắng lo vụ ấy chu toàn, gọn ghẽ và hiệu quả.  Làm xong tôi cũng không gặp lại Đài, đấy là lần thứ ba tôi gặp Đài.

Đối với tôi, Đài là người có tâm và chí khí. Phải người như thế mới gặp hai lần ngắn ngủi, không đâu mà khi anh ta nói cần làm việc nọ, tôi và Lân Thắng chẳng đắn đo lên đường ngay hôm sau. Nói  là việc chung, nhưng nếu người khác bảo, chắc tôi còn phải nghĩ, chung thì chung chứ chẳng ai đủ ra lệnh cho tôi làm cả. Tôi làm vì việc chung và cả vì sự cảm kích của tôi với những gì anh đã cống hiến cho công cuộc đấu tranh dân chủ ở Việt Nam,  và hơn hết là sự tôn trong anh, bởi nếu không tôn trọng anh, chúng tôi không dễ gật đầu nhận cái việc nguy hiểm vào lúc đó.

 Đài sống đạm bạc, giản dị như một vị chân tu. Anh sống bằng lý tưởng anh theo đuổi chứ không phải thứ vật chất tầm thường. Vì thế anh được nhiều tổ chức đấu tranh bên ngoài kính trọng về nhân cách của anh.

Hôm vừa rồi ở phiên toà, Đài có nhắc toà nên khoan dung với người đấu tranh đòi tự do dân chủ, tôi nghĩ không phải Đài sợ gì mà nói vậy. Tôi nghĩ anh muốn nói với những người xét xử anh rằng, nếu họ làm ác chắc tương lai con cháu họ phải chịu nhân quả. Câu nói của anh đầy hàm ý, nghe có vẻ như lời mềm yếu cầu khẩn, nhưng thực ra nó là lời cảnh báo.

- Khoan dung cho người bất đồng chính kiến, là khoan dung cho mình ngày mai.

Chúng ta đọc cả câu, để thấy được sự so sánh ngầm mà Đài muốn nói.

- Ác độc với người bất đồng chính kiến, là ác độc cho mình ngày mai.

Tôi nghĩ đó là lời đanh thép ngầm bên trong câu nói cuối cùng của luật sư Nguyễn Văn Đài. Phải hiểu cả nghĩa bóng, nghĩa ngược lại và hoàn cảnh câu nói, chúng ta mới thấy được rõ ý nào mà Đài muốn nói. Trước cảnh bao anh em cùng đứng đó trước toà, nói câu như vậy để không ảnh hưởng đến anh em bị kết án nặng nề, nhưng vẫn ngầm tỏ khí phách. Con người từng chịu nhiều tù tội như Đài, có nhân trí như anh mới nói được.

 Không nên đánh giá tuỳ tiện câu nói của một con người can trường, từng trải và sẵn sàng chấp nhận gian khó , hy sinh như luật sư Nguyễn Văn Đài là mềm, là xin xỏ. Nếu như nhìn vào quá trình tranh đấu bao nhiêu năm qua của anh, chúng ta thấy rõ lời nói của anh là hàm ý ngược lại rất rõ ràng.

Gia đình tướng Phan Văn Vĩnh đòi tiền trợ lý Tổng Bí thư 10 triệu USD chạy chức, chạy tội

Hiện nay trên mạng đang lan truyền chóng mặt bức thư được cho là của gia đình tướng Phan Văn Vĩnh gửi Hồ Mẫu Ngoạt trợ lý Tổng Bí thư và Lê trung Hưng (Hưng tano) để đòi tiền chạy chức (làm trợ lý Bộ trưởng Công an), chạy tội (liên quan đường dây đánh bạc trên mạng của công Ty CNC) tổng cộng 10 triệu USD (khoảng 270 tỷ VND). Dưới đây là nguyên văn bức thư chứa đựng nhiều thông tin nội bộ thật khủng khiếp và khả tín.

Kính gửi anh Hồ Mẫu Ngoạt và anh Lê Trung Hưng

Anh Phan Văn Vĩnh đã bị tạm giam hai ngày rồi! Hai ngày trong phòng giam lạnh lẽo miền trung du Bắc Bộ. Rồi đây, anh ấy sẽ bị đưa ra tòa xét xử, với tuổi 64 và mang trong mình nhiều trọng bệnh, không biết anh Vĩnh có còn ngày trở về gặp vợ, con và gia đình nữa không! Tôi trách anh Vĩnh một, nhưng trách hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng (mọi người thường gọi anh là Hưng ta no) cả trăm lần. 

Anh Vĩnh cả đời sống chết với nghề, có rất nhiều chiến công, được phong anh hùng, chỉ vì tin tưởng anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng, tin vào sự ủng hộ, che chắn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, có làm sai thì cũng không sao, mà giờ đây hậu quả là anh ấy đang phải nằm trong trại tạm giam. 

Hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã tham mưu cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quyết định cho anh Vĩnh làm Tổng cục trưởng khi Đảng ủy Công an Trung ương đã thông báo cho anh Vĩnh nghỉ hưu. Khi đó anh Vĩnh rất vui, vì thấy Đảng ủy Công an Trung ương không đề xuất, không báo cáo, nhưng Tổng Bí thư vẫn quyết định cho anh ấy làm Tổng cục trưởng thêm 1 năm. Điều đó, cho thấy anh ấy đã được sự ủng hộ tuyệt đối của Tổng Bí thư, được anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng yêu quý, tin tưởng. 

Tất nhiên các anh cũng không phải giúp đỡ không, gia đình em cũng đã chuyển cho anh Ngoạt 7 triệu USD để cảm ơn và nhờ chuyển cảm ơn Tổng Bí thư; chuyển cho anh Lê Trung Hưng 3 triệu USD, gọi là công tư vấn cho Tổng Bí thư.

Sau khi hết một năm kéo dài, hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng đã hứa là sẽ bố trí cho anh Vĩnh làm trợ lý cho anh Tô Lâm, Bộ trưởng. Khi thấy có văn bản anh Tô Lâm đồng ý, đề xuất Ban Bí thư cho anh Vĩnh làm trợ lý, anh Vĩnh đã rất mừng, chúng em đã chuyển cho anh Ngoạt 2 triệu USD, anh Hưng 1 triệu USD. Nhưng cuối cùng việc không thành, anh Ngoạt, anh Hưng nói Tổng Bí thư đã đồng ý, rất muốn anh Vĩnh làm trợ lý Bộ trưởng, làm tai mắt của Tổng Bí thư ở Bộ, nhưng do nhiều lực cản nên không quyết định được, mong anh Vĩnh thông cảm. Dù việc không được, nhưng các anh cũng không trả lại tiền!

Sau khi xảy sự việc ở công ty CNC, anh Vĩnh đã gặp anh Ngoạt, anh Hưng và được các anh hứa là sẽ thu xếp ổn thỏa. Gia đình chúng em đã phải thu xếp cho anh Ngoạt 5 triệu, anh Hưng 2 triệu để các anh thu xếp chuyện anh Vĩnh. Anh Ngoạt, anh Hưng đều nói đã báo cáo Tổng Bí thư và nói Tổng Bí thư đồng ý không xử lý anh Vĩnh. Anh Vĩnh và gia đình chúng em đã rất tin tưởng và Tổng Bí thư và hai anh, sẽ không bị làm sao. Anh Vĩnh nói Tổng Bí thư là người ân tình, sẽ nhớ công của anh ấy đã giúp Tổng Bí thư trong suốt thời kỳ anh ấy làm Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát.

Giờ đây, anh Vĩnh đã bị bắt; Tổng Bí thư không còn nhớ gì anh ấy; hai anh Hồ Mẫu Ngoạt, Lê Trung Hưng cũng bặt âm tín. Anh Vĩnh đã như vậy, chúng em cũng chẳng có cách nào để cứu anh ấy nữa. Chỉ mong anh Hồ Mẫu Ngoạt, anh Lê Trung Hưng trả lại tiền để gia đình có điều kiện chăm sóc anh ấy khi anh ấy ở trong tù. Xin anh Ngoạt gửi lại 7 triệu USD, anh Hưng gửi lại 3 triệu USD (vụ trợ lý và vụ CNC).

Anh Vĩnh tin vào cái ô của Tổng bí thư và của hai anh nên mới làm sai. Anh ấy mất hết rồi, mong các anh thông cảm và gửi lại tiền. Các anh trả tiền thì coi như là không nợ nần gì nhau nữa.

Chào hai anh

Phương Loan

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2018

Nghĩ gì về bản án nặng nề dành cho những nhà đấu tranh trong hai năm gần đây.?

Đầu tiên tôi phải nói, nghĩ ở đây là cá nhân tôi, không phải sự suy nghĩ của đa số đám đông.

Rất buồn, phải thú nhận là vậy. Không thể tự ru mình bằng kiểu Võ Thị Thắm như cộng sản sống được bao lâu mà xử nặng vậy, cũng không thể lên gân rằng mọi người sẽ làm thế này, thế kia để đấu tranh cho những người bị bắt. Để rồi năm tháng cứ qua đi, mọi việc vẫn như vậy.

Mọi người nói ông A vì đấu tranh đơn lẻ nên nó bắt, vì nó thấy bắt không ai lên tiếng, nó ở đây là chế độ cộng sản. Người khác nói các ông B bị bắt vì hoạt động có tổ chức, nếu đơn lẻ chắc chả sao. Rồi có người nói bà H vì đấu tranh thô lỗ, không ôn hoà nên bị bắt. Nhưng rồi chính cái người đấu tranh ôn hoà, lịch sự chỉ ấy cũng bị bắt nốt, án còn rất nặng nữa đằng khác.

Tổng kết lại thì chế độ cộng sản bắt tuốt ôn hoà hay không ôn hoà, tổ chức hay không tổ chức, phụ nữ nuôi con hay trai trẻ chưa vợ, ông già sắp chết....chúng đều bắt tất tần tật.

Đấu tranh xác định khăn gói vào tù, cái này nhiều người nói, tôi cũng công nhận, chả có cách nào khác cả. Đấu tranh chỉ không nguy hiểm khi anh là người đấu tranh giả dạng, anh phục vụ cho phe mạnh để nhắm vào phe yếu trong nội bộ đảng. Tuy nhiên ngày nào đó thế thời thay đổi, thế lực cộng sản khác nắm quyền, anh chưa chắc đã an toàn.

Thế nên anh và chị là người đấu tranh cho tự do, nhân quyền của Việt Nam, chuyện vào tù là chuyện đã xác định. Nhưng ở đây có điều đáng phải bàn là.

- Liệu những việc anh làm có hiệu quả gì không, nó có xứng đáng cho những năm tháng tù đầy của anh không?

Hiệu quả ở đây không phải cho cá nhân anh chị, bởi là người dấn thân, anh chị không màng đến lợi ích cho bản thân mình. Các anh chị đấu tranh cho một lý tưởng muôn đời cao cả, đó là dân tộc và đất nước, đó là tự do và dân chủ, quyền con người, chủ quyền tổ quốc. Thế nên càng phải cần thấy nếu mình đi tù, có đạt được điều gì không.?

Sẽ có người nói đấu tranh cho lý tưởng thì không cần phải so đo, làm cho thoả tâm mình. Công nhận là vậy, nhưng dù sao đạt được điều gì rõ ràng cũng hơn phải không.? Tôi nói không có ý chê ai hy sinh mù quáng cả, thực sự có lần trong một cuộc gặp đông người, có người hỏi tôi rằng.

- Các anh chị đấu tranh thế này, liệu có biết ngày thành công không.?

Tôi trả lời.

- Tôi không phải là người đấu tranh, tôi không thể trả lời đại diện cho những người đấu tranh mà anh đề cập. Nhưng tôi nghĩ rằng những người đấu tranh họ không phải những nhà buôn, những nhà buôn như tôi hay như những nhà buôn khác  hôm nay bỏ tiền ra đầu tư, họ xác định cuối năm thu về hơn số đó. Câu hỏi của anh như câu hỏi của các cổ đông dành cho một doanh nghiệp đang kêu gọi vốn, là doanh nghiệp họ có kế hoạch, có dự định, có phương án khả thi thành công thuyết phục anh bằng những con số doanh thu, mốc thời gian. Những người đấu tranh kia họ đang làm vì trái tim, trái tim họ thôi thúc họ đấu tranh với những sai trái, bất công. Họ không toan tính thành công hay không , vì nếu họ toan tính thế họ đã là nhà buôn. Không thể đem câu hỏi của một người kinh doanh để dành cho một người đấu tranh.

Vâng, tôi đã từng trả lời khi nghĩ về những nhà đấu tranh như thế, đó là tôi nghĩ tâm thế của họ. Còn ở tâm thế của tôi, một con buôn thực dụng, tôi nghĩ nếu như tôi làm như họ, tôi đấu tranh vì lý tưởng như họ, tôi xác định phải gây được điều gì đó cho bõ những năm tháng tù của mình bị chúng đày đoạ.

Có người hỏi tôi, nếu ra đường bị chúng giả dạng côn đồ đánh thì sao.?

Tôi trả lời.

- Tôi sẽ xiên lại chết ít nhất một thằng.

Người đó hỏi, chết thế uổng, mạng mình sao đánh đổi mạng nó?

Tôi bảo.

- À đó là mạng anh, chứ mạng tôi chả là cái đéo gì, tôi là thằng vô học, chả có địa vị gì trong xã hội. Chúng nó học an ninh, cảnh sát mấy năm, tương lai, tiền đồ nhiều. Mạng nó quý hơn mạng mình chứ. Nó không quý mạng nó thì thôi, chính nó mới phải nghĩ điều đó chứ không phải tôi.

 An ninh hỏi tôi trong một lần hỏi cung.

- Anh cho biết nhận xét của anh về đấu tranh bất bạo động.?
- Tôi không biết gì về cái đó.
- Anh vào mạng suốt ngày, sao không biết.?
- Ông biết tôi vào mạng xem cái đó suốt ngày à, tôi vào xem tỷ số bóng đá, kết quả sổ xố còn không đủ thời gian.
- Thật sự anh không biết gì về đấu tranh bất bạo động.?
- Không luôn, nghe cái tên đã không muốn biết.
- Vì sao anh nghe tên không muốn biết.?
- Vì đấu tranh đéo gì mà bất bạo động, ví dụ thằng nào hại tôi, chả lẽ tôi ngồi trước cửa nhà nó giơ cái biển phản đối à, rồi đi qua nó nhổ vào mặt, mình phải chịu để thể hiện sự ôn hoà. Nó hại nhà mình, bỏ tù oan uổng  nó được thăng chức, mình thì ngồi phản đối, để nó tuyên truyền dân là mình bị thần kinh. Đm tôi là tôi rình nhà nó ăn cơm, cho một phát ầm một cái, thế là nhanh gọn. Đời đằng đéo nào chả chết. Ông cứ hỏi ông quản giáo cũ của tôi hồi xưa thì biết.

Người an ninh phải bỏ câu hỏi ấy, anh ta không ghi vào biên bản. Anh ta hỏi câu khác.

- Anh làm những việc này, đi tù thì vợ con anh ra sao.?

Tôi trả lời.

- Đầy người bố chết, bố đi tù họ vẫn sống đó thôi. Vấn đề tôi nghĩ không phải vợ con mình ra sao, mà tôi nghĩ những thằng bắt bỏ tù tôi sẽ ra sao. Tôi tù về, đầu tiên tôi sẽ viết cuốn sách trong đó tôi miêu tả chi tiết tên tuổi những thằng bất nhân bỏ tù người ta oan uổng, chúng giam tôi được 5 năm, nhưng tôi giam cho chúng trong cuốn sách của tôi đời đời, con cháu chúng, họ hàng chúng sẽ đọc được điều đó. Tôi sẽ kể ví dụ như ông chẳng hạn. Sau đó thì tôi tính đến phương án không biết gì về đấu tranh bất bạo động.

Người an ninh sửng cồ.

- Phương án gì, sách truyện gì, đm cái loại ông vớ vẩn toàn nghĩ cái xỏ lá , ba que. Người ta làm công chức phải thực hiện nhiệm vụ, xã hội nào chả thế.

Rút cục biên bản hỏi cung tôi chả có gì, nhiều điều tôi trả lời về động cơ, lý tưởng như thế anh ta không ghi.

Liệu tôi có dám làm như điều tôi nói không, cái này thì chả chắc. Nhưng có một điều biên bản hỏi cung không rõ được động cơ, mục đích thì khó mà quy kết tội. Trả lời kiểu vô học thế này, ít ra cũng có được hiệu quả là hồ sơ chả đâu vào đâu, tuy rằng chế độ cộng sản muốn bắt thì chả cần hồ sơ hay chứng cứ gì. Tuy nhiên ít ra cũng không để chúng có cơ hội tuyên truyền.

Tóm lại điều tôi muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình, là người đấu tranh cần cân nhắc hiệu quả giữa những hy sinh của mình và hiệu quả mang lại. Nếu thấy không xứng thì không cần thiết phải câu nệ, như tôi chả cần thiết phải chứng mình với cơ quan an ninh hay dư luận rằng tôi có lý tưởng, có mục đích cao đẹp. Giá như sự chứng minh ấy thuyết phục được an ninh , được nhiều người dân thức tỉnh, tôi có thể trả lời bằng những lời lẽ đanh thép và hùng hồn.

Đừng chờ cơm khi chưa có gạo, đừng chờ gạo khi chưa có tiền mua.

Xã hội còn đang băng hoại, đạo đức xuống cấp, tranh nhau vì tiền. Sự hy sinh của những người đấu tranh qua những bản án tù, qua những lời lý tưởng cao đẹp chẳng mong đánh động được bao nhiêu đâu, sự thực là vậy. Nếu như chờ một xã hội như thế thức tỉnh bằng sự hy sinh của những người đấu tranh, chả khác gì chờ cơm khi không có gạo.

Lý tưởng gì vào lúc xã hội thế này, lý tưởng của các cụ Phan à, có mà Phan Xích ( xiềng) Long, hiến chương 77 à, có mà hiến chương 79 ( điều luật hình sự ).

Đừng có tụ họp rồi đưa ra những lý tưởng, những hoạch định tốt đẹp, cao thượng làm gì vào lúc này.

Hãy chia nhau ra, đi từng ngõ ngách, tìm những thông tin khiến cho đám dân chúng nháo nhào lo lợi ích bản thân kia, thấy được rằng con đường tranh thủ cho cá nhân họ chẳng đi đến đâu, có dẫm lên nhau chạy trước, kiếm được của nả tích cóp thì phía trước chỉ là sa mạc mênh mông, chỉ là cái bóng đêm đang chờ.

Bọn kiếm được tiền ra nước ngoài, chỉ chiếm mấy phần trăm dân số thôi. Bọn trung lưu chiếm mấy chục phần trăm đi chẳng nổi, ở không xong mới là vấn đề. Phải tích cực đưa những tin cho chúng thấy, dù chúng kiếm được tiền, xây được căn nhà đủ tiện nghi, có bảo vệ, có lọc không khí. Nhưng con cái chúng ra đường không tránh được cảnh hít không khí ô nhiễm, không tránh khỏi xe ô tô đâm vì giao thông hỗn loạn, bị đâm chết vì câu nói bâng quơ. Chúng và gia đình chúng sẽ chết yểu như những người dân, có điều trong cái quan tài đẹp hơn vì chúng có tiền mua mà thôi.

Song song với điều đó, cần phải khoét sâu vào mâu thuẫn nội bộ chúng, sự đấu đá quyền lực để tranh giành ăn chia vật chất. Đừng có ca ngợi đó là chống tham nhũng, trong sạch chính quyền để dân chúng hy vọng. Điều đó là không có thật, cộng sản đã vì dân chúng đã giải tán hoặc không bắt bỏ tù những người đòi tự do, dân chủ.

Phải cho dân chúng thấy đến sự tuyệt vọng bằng những tin tức trong đời sống hàng ngày như giá cả tăng , con giết cha , thầy cô giáo đánh học sinh, học sinh đánh thầy cô giáo hay bác sĩ , công an, viên chức thoái hoá thế nào. Cứ nêu ra những hiện tượng có thật, đừng quy kết đó là lỗi của cộng sản, để cho dân chúng họ đọc và tự quy kết sẽ tốt hơn.

Khi nào dân chúng thấy rõ sự bế tắc và tuyệt vọng tràn ngâp chung quanh đời sống hàng ngày, khi những tranh đua , toán tính để vượt hơn người khác rút cục chỉ chậm đến bờ vực thẳm hơn, lúc ấy tự họ sẽ có nhu cầu muốn thay đổi. Cùng với điều đó là sự đấu đá, tranh giành trong nội bộ cộng sản đến mức trầm trọng hơn, những kẻ yếu thế cần tìm lối thoát, nhưng kẻ chưa yếu thế cũng muốn tương lai như kẻ đang yếu thế.

Chỉ khi ấy, khi sự bế tắc và tuyệt vọng đến tận cùng. Lúc đó những lý thuyết hay tư tưởng cao đẹp mới được chú ý. Hãy tận dụng truyền thông hữu hiệu và an toàn cho mình, đừng phung phí nó vào việc phổ biến những lý tưởng cao cả vào lúc này. Hãy tạo ra nhu cầu đói khát, trước khi quảng cáo nồi cơm dẻo thơm.

-------------------------------------------------------------------------------

Cuối cùng thì tôi vẫn nói rằng, đây chỉ là suy nghĩ cá nhân, suy nghĩ thiển cận của người ít học như tôi. Bày tỏ những điều mình nghĩ trong những giới hạn của một kẻ thiếu kiến thức về triết học và các học thuyết xã hội. Những suy nghĩ này không phản đối hay bác bỏ những tư tưởng cao cả mà những nhà đấu tranh hiện nay đang xây dựng và theo đuổi, phổ cập cho dân chúng.

Xin mạn phép dành một vài dòng cuối cùng cho quảng cáo thương mại.

Bán sách Từ Phất Lộc đến Weimar có ký tặng, giá bán 50 usd. Tất cả số tiền bán được sẽ dành tặng cho những người đấu tranh cho tự do, dân chủ đang bị cầm tù. Tất cả có nghĩa là nguyên vẹn 50 usd đó, không trừ tiền in, bản quyền, nhuận bút hay tiền gửi gì sất.