Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Lợi ích quốc gia trong quan điểm lãnh đạo cộng sản Việt Nam.

Nhiều năm nay câu chuyện chủ quyền, lợi ích quốc gia trên biển Đông là trong tâm được dư luận quan tâm nhất. Suốt từ năm 2007 đến năm 2011 làn sóng từ nhân dân Việt Nam phản đối Trung Quốc xâm lược dâng cao hơn bao giờ hết.

 Từ năm 2011 khi Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư, làn sóng phản đối Trung Quốc xâm lược trong nhân dân giảm dần đi và đến khi Nguyễn Phú Trọng làm thêm nhiệm kỳ TBT khi đã quá tuổi, những làn sóng biểu tình trên đường phố hay những phản đối trên mạng xã hội cũng bị mất dần đi.

Song song với việc trấn áp, bắt giữ, ngăn chặn những người biểu tình là những hoạt động đánh phá về tư tưởng người biểu tình rất tinh vi của cơ quan tuyền truyền thuộc đảng CSVN quản lý. Một trong những luận điệu tinh vi và thâm độc đó là.

- Tình hữu nghị Việt Trung là tài sản quý báu, do chủt tịch Hồ Chí Minh vun vén, xây dựng. Các thế lực thù đich đã lợi dụng vấn đề biển đảo để phá hoại đoàn kết hữu nghị Việt Trung, nhằm làm suy yếu chế độ ta. Nhân dân ta lúc này cần giữ vững hoà bình, ổn định,quan hệ  tốt với các nước để phát triển. Vấn đề biển đảo cần được đàm phán, trao đổi trên tinh thần hữu nghị giữa hai đảng lãnh đạo....

Để ý những luận điệu của DLV dưới thời Nguyễn Phú Trọng là lấy hoà bình, ổn định và quan hệ hữu nghị với Trung Quốc ra làm tiêu chí để cho người dân chấp nhận và bằng lòng cách mà đảng CSVN đi đêm bàn bạc song phương với Trung Quốc về chủ quyền. Lúc này thì những giá trị về luật pháp như khỏi kiện Trung Quốc ra toà hay kiên quyết cứng rắn bảo vệ chủ quyền biển dảo bị coi là thứ yếu. như trong vụ bãi Tư Chính vừa qua. Việt Nam đã nhân nhượng Trung Quốc khi rút về.

Tưởng như chủ quyền là thứ không có gì có thể đánh đổi được, luật pháp không có gì có thể đánh đổi được. Nhưng khi cần đảng CSVN sẵn sàng gác bỏ những thứ vô cùng giá trị là chủ quyền để đánh đổi lấy quan hệ Việt Trung. Cái giá trị ở đây không những là gái trị tinh thần, giá trị về lãnh thổ mà còn về tài nguyên và hình ảnh Việt Nam. Mỗi năm sản lượng dầu khí mà Việt Nam khai thác chiếm 1.4 tổng thu nhập ngân sách quốc gia tương đương với hơn 200 ngàn tỷ Việt Nam Đồng. Chưa kể những tài nguyên khác như du lịch, đánh bắt hải sản.....

Nhân nhượng và từ bỏ chủ quyền ở biển Đông để đổi lấy quan hệ Việt Trung, đảng CSVN đã không cần toan tính nhiều khi quyết định.

Quan hệ Việt Trung là vô giá, trên tất cả mọi thứ.

Gần đây quan hệ Việt - Đức bị rạn vỡ do mật vụ chế độ CSVN bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay tại giữa thủ đô Berlin. Trịnh Xuân Thanh là một quan chức Việt Nam đã trốn sang Đức để ẩn náu , với lý do anh ta đưa ra là nạn nhân của đấu đá phe phái trong đảng CSVN. Vì nguyên nhân là đấu đá phe phái cho nên anh ta thấy không được đối xử công bằng theo luật pháp tại Việt Nam, đành phải bỏ trước khi có lệnh của công an và toà án, tức là anh ta đi xin trốn tránh trước khi pháp luật cộng sản kết tội anh ta.

Trịnh Xuân Thanh bị CSVN cáo buộc làm thất thoát 3,2  ngàn tỷ khi Thanh làm chủ tịch hội đồng quản trị công ty PVC.  Phía Việt Nam nhiều lần gửi đề nghị qua văn bản cũng như gặp mặt cấp chính phủ để đòi CHLB Đức phải dẫn độ TXT về Việt Nam. Trả lời phía Việt Nam về vấn đề này, chính phủ CHLB Đức đã nói rõ TXT đang có đơn xin tị nạn, về luật của Đức phải xem xét và khi sở tị nạn và toà án bác bỏ đơn xin tị nạn của TXT , lúc đó câu chuyện dẫn độ TXT mới được xem xét.

Đến đây thì có sự khác biệt giữa Đức và Việt Nam, nhà nước CHLB Đức dù là tổng thống hay thủ tướng đều phải chấp nhận luật của nhà nước họ đã đặt ra, họ không có quyền hay tự cho mình quyềnc can thiệp vào thời hiệu xem xét đơn tị nạn Trinh Xuân Thanh. Những người cộng sản Việt Nam đã quen với việc ý chí của họ cao hơn luật, đã đem quan điểm này để kết tội nhà nước Đức bao che cho TXT. Cuối cùng để làm thoả mãn cho cá nhân ông tổng bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng được danh dự trước toàn dân về quyết tâm chống tham nhũng, một bộ phận mật vụ Việt Nam đã tổ chức dùng vũ lực bắt cóc TXT ngay tại thủ đô Berlin của CHLB Đức và đưa bất hợp pháp về Việt Nam.

Hành động của mật vụ Việt Nam vi phạm nghiêm trọng luật pháp của CHLB Đức và chủ quyền lãnh thổ của nước Đức, thách thức những giá trị tối cao nhất của một quốc gia. Những hành động ngừng viện trợ , trục xuất cán bộ ngoại giao Việt Nam, ngừng một số giao dịch với Việt Nam là những hành động đúng đắn đứng của chính phủ Đức đứng trên cương vị của họ.

Tiếc thay nhà nước CSVN đã cuồng điên, dùng dư luận viên chửi bới, mạt sát nước Đức bằng nhiều ngôn từ thậm tệ và quá khích. Nhiều kẻ đã coi nhà nước CHLB Đức là kẻ thù và tuyên bố Việt Nam không cần quan hệ với nhà nước CJLB Đức.

Điều mỉa mai là chính những kẻ này trước kia lại coi giá trị chủ quyền lãnh thổ Việt Nam không quan trọng bằng quan hệ ngoại giao Việt Trung, bây giờ chúng lại cho rằng quan hệ ngoại giao Việt Đức không đáng bằng việc bắt Trịnh Xuân Thanh.

Chế độ CSVN hiện nay và những kẻ cầm quyền cao cấp trong đảng đã quá khinh thường dư luận cũng như coi thường lợi ích của đất nước. Để đánh đổi lấy sự bảo vệ quyền lực cho mình , chúng sẵn sàng đánh đổi chủ quyền, tài nguyên và nhân dân Việt Nam cho Trung Quốc để giữ mối quan hệ ngoai giao như chúng nói là tốt đẹp. Nhưng cũng vì thoả mãn những lợi ích cá nhân, lợi ích khác mà chúng sẵn sàng dùng hành động vô pháp xâm phạm chủ quyền CHLB Đức và cũng sẵn sàng từ bỏ quan hệ ngoại giao với đất nước này.

Ai đã cho chúng cái quyền tuỳ tiện đinh đoạt đánh đổi quan hệ ngoại gia với những thứ mà chúng muốn đổi như vậy. Một TXT bỏ trốn với 3,2 ngàn tỷ bị thất thoát chúng sẵn sàng làm những điều tệ hại dù có phải cắt quan hệ với nhà nước CHLB Đức. Nhưng với hàng trăm ngàn tỷ tài nguyên một năm ở biển Đông do khai thác dầu bị đe doạ ảnh hưởng, chúng lại làm ngơ để đổi lấy quan hệ hữu nghị với nhà nước Trung Quốc cộng sản.

 Chúng nhồi nhét những luận điệu khiến nhân dân bị tê liệt ý thức phân định. Từ một kẻ thù cướp đất đai, lãnh hải, bắn giết nhân dân ta chúng mặc định là bạn là thành bạn của nhân dân ta. Từ một nước có quan hệ hữi nghị tốt đẹp , nơi có hàng trăm ngàn kiều bào đang sống nhờ trên đất nước ấy, cộng sản Việt Nam vì một tên quan chức trốn chạy, coi nước đó thành kẻ thù thì nước đó thành kẻ thù với nhân dân ta.

 Những kẻ cộng sản cai trị Việt Nam đã đặt lợi ích của chính chúng lên trên tất cả những lợi ích của dân tộc và đất nước điển hình qua những ứng xử ngoại giao khác nhau với CHLB Đức và Trung Quốc. Các luận điệu mà chúng bao biện là những luận điệu thâm độc và độc ác đến tàn nhẫn với nhân dân Việt Nam. Đây là những minh chứng thấy rõ nhất lợi ích của đảng CSVN không phải là lợi ích của nhân dân Việt Nam. Những kẻ thù của ĐCSVN không phải là kẻ thù của nhân dân Việt Nam, những bạn tốt của đảng CSVN không phải là bạn tốt của nhân dân Việt Nam.

Không thể vì bắt được một tên quan chức cấp phó chủ tịch tỉnh bằng những hành động vô pháp để đánh đổi hình ảnh đất nước và mất đi quan hệ ngoại giao với quốc tế. Cũng như không thể đánh đổi chủ quyền, tài nguyên đất nước để lấy mối quan hệ hữu hảo với Trung Quốc. Nếu chúng cho rằng quan hệ của chúng với Trung Quốc đánh để đánh đổi chủ quyền là thứ giá trị to lớn nhất, tại sao chúng lại vì những thứ nhỏ hơn rất nhiều để làm mất đi quan hệ với nhà nước CHLB Đức.?

Nhà cầm quyền Việt Nam cần phải đưa lại TXT về nước Đức với lời xin lỗi, đồng thời tiến hành theo yêu cầu nước Đức để ký hiệp định dẫn độ , làm khung pháp lý dẫn độ tội phạm hai nước. Trong trường hợp sở tị nạn Đức bác bỏ đơn tị nạn của Trịnh Xuân Thanh, sẽ có cơ sở dẫn độ TXT về nước một cách minh bạch. Nếu chần chừ mà xảy ra trường hợp sở tị nạn CHLB Đức công nhận TXT được tị nạn chính trị , thì việc bắt cóc và giam giữ Trịnh Xuân Thanh sẽ đẩy quan hệ ngoại giao Việt Đức đến đoạn không thể hàn gắn được, có thể đến mức ngừng bang giao. Đến khi ấy thiệt hại cho đất nước và người dân Việt Nam sẽ ở mức khủng khiếp không thể nào đong đếm được.

 Trên cương vị tổng bí thư , lãnh đạo chính trị cao nhất Việt Nam, cũng là người chỉ đạo bắt TXT về nước, ông Nguyễn Phú Trọng nên vì lợi ích quốc gia mà có những điều tiết phù hợp để cứu vãn quan hệ Đức Việt. Hàng trăm ngàn kiều bào, sinh viên, cán bộ có những mối liên quan mật thiết với nước Đức đang trông chờ vào những quyết định của ông. Lúc này ông Trọng cần phải bỏ bớt cái danh dự của một lão già 73 tuổi để cứu vãn lợi ích cho đất nước , chứ không nên đánh đổi tất cả lợi ích quốc gia để thoả mãn quyền lực độc tôn của mình. Nguyễn PHú Trọng cần chấm dứt ngay việc chỉ đạo dư luận viên tung những luận điệu chia rẽ, thù hằn, kích động chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi và chủ nghĩa cộng sản cực đoan khiến tình hình ngoại giao Đức Việt thêm căng thẳng.

 Việc chấp nhận những điều kiện đúng đắn của nước Đức không phải là một thất bại về danh dự của Nguyễn Phú Trọng, việc làm cầu thị ấy sẽ được quần chúng nhân dân đánh giá Nguyễn Phú Trọng thực sự là người vì lợi ích đất nước, biết tiến, biết lui chứ không phải một lão già bảo thủ mang trong mình máu cộng sản kiêu ngạo sẵn sàng bán rẻ lợi ích đất nước để thoã mãn. Làm được như thế, nhân dân mới tin tưởng những lời ông nói như đánh chuột phải tránh vỡ bình, chống tham nhũng phải thận trọng vì còn phải tránh những thiệt hại khác.....

 Đây là  đường banh chạy ngang qua mặt tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng,

Thứ Sáu, 11 tháng 8, 2017

Tổng Trọng đau đầu.

Trịnh Xuân Thanh trốn thoát và tung lá đơn từ đảng ra công luận, nói rõ mất niềm tin vào tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vì bất mãn với cách thiếu công bằng của Nguyễn Phú Trọng.





Sau này dư luận bị Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo báo chí nhấn mạnh vào nghi vấn thất thoát 3.200 tỷ và tội tham nhũng của TXT. Thực ra tất cả nếu nhìn kỹ chỉ là tạo dư luận nghi vấn và mặc định thành tội, còn ngay lúc đó C46 hay đoàn kiểm tra trung ương cũng chưa thể có kết luận đủ chứng cứ để kết tội Trịnh Xuân Thanh về mặt pháp luật.

 Cơ quan hành pháp chưa ra quyết định, báo chí đã hướng dư luận áp đặt tội. Kích động quần chúng đấu tố thay cho cơ quan pháp luật là một trong những đòn mà cộng sản hay dùng, đòn này đã được thực hiện từ khi cộng sản nắm quyền cai trị đến nay. Trong cải cách ruộng đất đã nhiều người chết oan như vây, chết vì lòng căm thù của quần chúng bị đảng đứng sau xúi dục chứ không phải chết vì được xét xử, diều tra công bằng theo luật pháp.

Thêm nữa việc dùng chi tiết tổng bí thư đọc báo thấy vụ xe sang và ra lệnh điều tra dẫn đến phát hiện Trịnh Xuân Thanh thuyên chuyển có vấn đề, trong lúc quản lý PVC làm thất thoát là một câu chuyện rẻ tiền, đánh vào thị hiếu dân chúng. Nhờ những tờ báo lá cải mà Trọng chỉ đao, câu chuyện thêu dệt có chủ ý để  dẫn dắt dư luận theo kiểu tuyền truyền cộng sản mà Nguyễn Phú Trọng đã học từ bé.

Nó bộc lộ sự nhỏ mọn, đê hèn của Nguyễn Phú Trọng trong con mắt  những người hiểu biết , có lý trí. Người ta sẽ đặt câu hỏi nếu TXT không đi xe sang biển công, báo chí không đưa, ông Trọng không đọc báo thì liệu có chuyện tìm hiểu về sự thuyên chuyển và tội của TXT không.?

 Rõ ràng đây là một âm mưu chính trị, một thủ đoạn của tổng bí thư nhằm đánh bóng mình chứ không phải là một việc làm có tính cách thượng tôn pháp luật. Giá như Nguyễn Phú Trọng đề nghị công an, viện kiểm sát làm rõ việc thất thoát 3.200 tỷ liên quan đến Trịnh Xuân Thanh, chỉ đạo luôn như vậy thì có lẽ TXT và những người hiểu biết đã không nghĩ rằng Nguyễn Phú Trọng là kẻ đê hèn, động cơ cá nhân như vậy. Đường đường một tổng bí thư, được tung hô như bậc minh quân, quyền lực trùm cả nước mà lại đi khởi đầu bằng một chiêu bài rẻ tiền mở màn cái gọi là chống tham nhũng tiêu cực.

 Trọng đã sai lầm khi mở màn tiêu diệt Trịnh Xuân Thanh bằng kiểu rẻ tiền ở màn đọc báo thấy xe sang biển số công, Trọng nghĩ mở màn như thế sẽ tạo được sự hấp dẫn tô vẽ cho hành động của mình, nhưng Trọng đã sai lầm không tính chuyện Thanh nhanh chân bỏ trốn.  Thực ra TXT chỉ là thử nghiệm của Trọng về việc dùng dư luận tạo thành định kiến, để Trọng thịt những đối thủ lớn hơn. Để người ta quên việc Trọng dùng quyền TBT chà đạp lên luật, để dân chúng quen với việc chỉ thị của đảng , của tổng bí thư là luật, điều đó là đương nhiên. Một cách làm mê muôi dân chúng đang đòi hỏi nhà nước pháp quyền quay lại thời cuồng tín các chỉ thị của đảng.

Những chỉ đạo của Trọng trên cương vị tổng bí thư cho các cơ quan hành pháp xử lý TXT, lại là cái cớ để TXT xin tị nạn chính trị vì nạn nhân của tư thù cá nhân, đấu đá nội bộ. Người Đức nhận đơn tị nạn của TXT và họ đặt câu hỏi, tại sao nếu như TXT phạm tội lại phải để TBT chỉ đạo cơ quan pháp luật mới vào cuộc, tại sao cơ quan hành pháp chỉ thực hiện khi có quyết định của một cái ban trong đảng là ban kiểm tra trung ương, mà cái ban này lại phải có lệnh ông tổng bí thư đảng mới đi kiểm tra. Tất nhiên người Đức hiểu cái ngoắt ngéo của cộng sản. Nhưng họ muốn cho cộng sản VN một bài học về nhà nước pháp quyền. Bởi thế công hàm của Việt Nam gửi sang Đức nhờ dẫn độ TXT về Việt Nam bất thành, vì người Đức muốn làm rõ, mà làm rõ thì cơ cấu đảng quyền áp đặt hành pháp ở Việt Nam sẽ bị phơi bày về sự mất dân chủ, chà đạp pháp luật.

Trọng lại mất mặt lần nữa, ở lần thứ hai để cứu vớt danh dự. Nguyễn Phú Trọng đã chỉ thị Nguyễn Xuân Phúc tranh thủ chuyến đi G20, mặc cả tay đôi xem có gì đổi chác để dẫn độ TXT về. Phúc đã đem chuyện Việt Nam giữ mấy trăm chiếc xe BMW của Đức ra bóng gió, nhưng phía Đức chuyện nào ra chuyện đó, họ không nghe.

 Trịnh Xuân Thanh nếu tị nạn chính trị thành công, đây là cái tát trời giáng vào mặt Nguyễn Phú Trọng. Việc ấy sẽ dấy lên nhiều hy vọng cho các quan chức muốn đào tẩu. Chính vậy Nguyễn Phú Trọng nôn nóng, lồng lộn , đe doạ các cấp dưới nếu như không xử lý được TXT.

Mở màn tấn công Trịnh Xuân Thanh bằng hành động trái pháp luật, vi hiến Việt Nam, dùng quyền TBT để chỉ đạo đã là sai lầm. Bắt TXT từ Đức về lại là một sai lầm lớn hơn vì vi phạm phát luật nước Đức và luật quốc tế. Nguyễn Phú Trọng đang đối diện với quốc tế về hành động bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại thủ đô nước Đức.

Cả chế độ cộng sản Việt Nam đều tê liệt trước phản ứng của Đức, chúng không hình dung được phản ứng này. Bởi chúng nghĩ theo cái lý của chúng. Lúc này Nguyễn Phú Trọng không dám ra mặt để tung hứng gì về vụ bắt cóc TXT, Trọng tạm thời chỉ đạo dư luận viên xoa dịu dư luận trong nước bằng những luận điệu như bắt tham nhũng ở đâu cũng là đúng, bắt được là tốt.Thấy như vậy không trấn an được dư luận, Trọng đã chỉ đạo các dư luận viên lên án Đức là nước có ý đồ xấu , chứa chấp kẻ tội phạm, mục đích phá hoại đất nước Việt Nam. Điển hình như các loại dư luân viên Hồ Ngọc Thắng, Nguyễn Văn Thọ, Trần Đình Triển, Lê Diễn Đức.....

Nước Đức vốn thân thiện với Việt Nam, có hàng trăm nghìn người Việt đang sống ở Đức. Nguyên thủ Việt Nam nào sang đây cũng gạ gẫm kiều bào. Mới đây kiều bào Đức còn quyên tiền ủng gửi tiền về đóng xuồng cho hải quân Việt Nam.

Chỉ vì muốn đánh bóng cá nhân, dùng những biện pháp vi hiến và vi phạm luật quốc tế, bị lên án mà tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã cho dư luận viên mắng chửi nước Đức là thù nghịch, xấu xa...nói như thế lẽ nào nói hàng trăm nghìn Việt Kiều là dân của mình đang sống trong lòng kẻ thù. Vậy thì kêu gọị họ về nước thôi, một tổng bí thư thương dân sao lại để cho hàng trăm ngàn dân sống ở một nước Đức thù địch, xấu xa, vô pháp như thế.

 Nước Đức không quan tâm đến những chiêu trò kích động tâm lý dư luận của cộng sản Việt Nam, họ chỉ căn cứ những việc sai trái mà chế độ cộng sản VN đã coi thường pháp luật Đức một cách nghiêm trọng. Chính phủ Đức đã tạm ngưng các khoản viên trợ và tạm dừng xét cấp visa mới cho người Việt Nam với lý do kỹ thuật. Chỉ một số trường hợp đang xem xét trước đó và đặc biêt mới được duyệt.Rất nhiều du học sinh, người thăm thân nhân đã gặp phải khó khăn này. Đây chỉ là những biện pháp cảnh cáo, nếu phía Việt Nam ngoan cố, chắc chắn tới đây sẽ là những biện pháp trừng phạt thật sự của nước Đức.

 Tất cả đều do sự duy ý chí, chà đạp pháp luật của Nguyễn Phú Trọng mà ra, không biết ông ta có hối hận gì không.?

 Theo những nguồn tin bên trong,  có những thế lực vui mừng trước việc Đức trừng phạt Việt Nam. Đây là thế lực đã tung tin TXT bị bắt cóc ra dư luận, khiến cho những kẻ tổ chức bắt cóc không có thời gian trở tay đối phó , dựng kịch bản. Lý do khiến thế lực này phá hoại như vậy bởi chúng không muốn những kẻ tổ chức bắt cóc có được chiến công trọn vẹn. Như vậy Nguyễn Phú Trọng ngoài việc đối phó với dư luận trong nước và quốc tế vì những bê bối trong vụ TXT, Trọng còn phải giải quyết mẫu thuẫn vì các lực lượng dưới quyền hãm hại nhau bất chấp mọi giá.

 Đây là lúc Nguyễn Phú Trọng đau đầu nhất,  có thể ông ta sẽ yên lặng tránh búa rìu dư luận, hoặc tìm kiếm một vụ ầm ĩ khác để che lấp những bê bối tai tiếng từ vụ bắt TXT.

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Trịnh Xuân Thanh nẻo nào về đầu thú ? - Phần 3.



Nhiều người nghĩ Trịnh Xuân Thanh không đủ cở sở để tị nạn chính trị ?

Cái này hơi nhầm, anh ta có một yếu tố mà tôi đã nhắc phần trước. Đó là tổng bí thư chỉ đạo uỷ ban kiểm tra trung ương, rồi tổng bí thư chỉ đạo 9 ban ngành vào cuộc. Rồi ra lệnh truy nã tội danh cố ý làm trái cái gì đó....tất cả những thứ mà Nguyễn Phú Trọng dùng quyền tổng bí thư chỉ đạo các bộ là chứng cứ để Thanh lấy ra để chứng minh đây là ân oán cá nhân, phe cánh.

Nếu ông Trọng cứ để công an, viện kiểm soát, toà án làm việc này, báo chí không đưa tin về chỉ đạo của ông, mọi việc sẽ khác hẳn. Nhưng việc làm vi hiến của Nguyễn Phú Trọng đã là cái cớ tốt cho Trịnh Xuân Thanh xin tị nạn , việc xin có thành công hay không chưa rõ, nhưng ít nhất sự việc đó đã đưa Thanh đến vòng phỏng vấn, tức vòng cuối cùng chờ xét duyệt.

Lúc Trịnh Xuân Thanh trốn đi, từ Thổ Nhĩ Kỳ sang Đức trong hoàn cảnh trốn chạy, anh ta vẫn đầy phong độ, khoẻ mạnh, ngông nghênh, tóc gôm keo bóng mượt.

Vậy mà lúc anh ta chủ định về đầu thú, tức anh ta có thời gian chuẩn bị rất dài, anh ta về trong bộ dạng bơ phờ xơ xác , mặt mày xám ngoét, chảy xệ như bị đánh thuốc mê mấy ngày vừa chuốc dậy.

Anh ta không về tự thú mà bị bắt cóc, tất cả rõ ràng là vậy, đến đứa trẻ con đều tin vậy.

Nhưng có những nhà báo, có những người có ăn học vẫn gân cổ gào anh ta tự thú. Tôi đã nói nhiều lần, cái đất nước này khốn nạn đến nỗi người ta nói dối một cách tự nhiên. Một nhà báo viết Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về đầu thú , chắc sẽ nói với con mình rằng Thanh về đầu thú, làm sao dám nói bố viết xuyên tạc trắng trợn thế vì tiền.Với cái bộ dạng xám ngoét và cả vợ con, gia đình bàng hoàng khi biết tin, thế mà có nhà báo nói Trịnh Xuân Thanh đã chắc chắn suy nghĩ nhiều khi trở về.?

Vầy mà cũng nói khơi khơi.

Cứ viết thế cho con cháu nhà báo đọc, cứ đổi trắng thành đen cho con cháu mình đọc. Rồi mong con mình làm người tử tế khi chính thằng bố hàng ngày đi xuyên tạc sự thật.

 Tuy nhiên dùng các tay bồi bút sẵn sàng uốn cong ngòi bút là công việc của cộng sản. Trong bối cảnh lúc này,  đảng công sản phải đối phó với dư luận trong nước, tức phải lừa bằng được người Việt Nam rằng Trịnh Xuân Thanh đầu thú chứ không phải bị bắt cóc một cách phạm pháp bên Đức, làm như thế để che đậy tội lỗi kinh hoàng đã gây ra ở xứ người.

 Những việc chế độ cộng sản đang làm trong lúc này để giải quyết vụ Trịnh Xuân Thanh là.

- Cô lập gia đình Trịnh Xuân Thanh, không cho gặp gỡ tiếp xúc với các kênh thông tin không do đảng quản lý.

- Hàng ngày công an, an ninh đến nhà khủng bố tinh thần bố mẹ Trịnh Xuân Thanh, đánh đòn tâm lý, đọc những lá thư Thanh viết, nhưng không cho xem hay chụp ảnh lại lá thư.  Ve vãn bằng luận điệu  - Thôi thì nó cũng về đây, việc đã thế rồi, bây giờ thương nó thì đừng làm gì bất lợi cho nó, đừng nói gì với ai, chỉ có chúng tôi mới xem xét được cho nó thôi. Cái này cũng phụ thuộc vào sự hợp tác của gia đình, khuyên bảo động viên nó chấp hành, nghe theo lời cán bộ. Đừng nghe lời bọn bên ngoài kích động, có gì con khổ thôi, chúng nó bên ngoài chỉ muốn to chuyện để phá chế độ ta, chứ nó thương gì con ông bà đâu.

Đầu tiên chúng sẽ phân tích ngọt ngào thế để gia đình TXT tê liệt ý kháng cự, vì nghĩ con mình trong tay chúng, làm gì khổ con mình.

Sau khi làm tê liệt kháng cự, những tên an ninh sẽ đến phần thuyết phục hợp tác. Bao giờ cũng vây, chúng phải làm con mồi tê liệt kháng cự rồi mới đến phần thuyết phục hợp tác. Chúng sẽ cầm vài thứ gì đó mà gia đình gửi cho TXT mang vào cho TXT, nói Thanh viết vài câu cám ơn gia đình đã nhận được dồ. Tiếp đến chúng lừa gia đình viết vài dòng do chúng gợi ý gửi vào cho TXT, chẳng hạn như giữ gìn sức khoẻ, thái độ tốt với cán bộ.

Cứ qua lại như thế, dần dân cả Thanh và gia đình đi theo con đường của chúng. Đến lúc khẳng định việc tự thú là thật, cám ơn đảng và nhà nước giáo dục, mong khoan hồng. Đồng thời an ninh bắt Thanh phải hợp tác vẽ lộ trình ra tự thú , tức tạo dựng một kịch bản giả để đối phó với cáo buộc bắt người của chính phủ Đức. Sau đó Thanh và gia đình tự nguyện lên tivi nói rằng TXT vì thế nọ, thế kia đã tự nguyện về đầu thú.

 Chúng sẽ đưa lên tivi, lúc đó thì thật 100% là ý nguyện của gia đình và của Trịnh Xuân Thanh.

Ý đồ dự định là như vậy, hiện nay cơ quan an ninh cũng đang làm như vậy với gia đình TXT và Thanh. Một việc xảy ra ngoài ý muốn, là khi cơ quan an ninh cần thời gian để thực hiện điều này thì Tổng Cục 2 tình báo quân đội đã đưa tin cho người của mình là Osin Huy Đức tung ra dư luận việc đưa Thanh về, khiến cho tổng cục tình báo, tổng cục an ninh của bộ công an lâm vào thế bất ngờ. Lý do đơn giản vì ganh ghét chiến công của tổng cục 5 bắt cóc được TXT, không muốn chiến công này được trọn vẹn, tổng cục tình báo quân đội đã chơi trò ném đá vỡ tan chiến công của đối thủ.

Những rồi thì thời gian sẽ giúp cơ quan an ninh thực hiện được, bởi gia đình Trịnh Xuân Thanh sẽ thiên về cửa bị khuất phục và hợp tác với an ninh , không những chẳng gây phản ứng cho quốc tế can thiệp, trái lại có khi họ đồng loã với an ninh để phản đối lại quốc tê, vì họ là những người cộng sản dã bị tê liệt ý thức phản kháng, hơn nữa họ sẽ cho rằng chỉ có nghe theo đảng mới cứu được con mình.

 Giá như lúc này ông Trịnh Xuân Giới dũng cảm tố cáo Nguyễn Phú Trọng vì tư thù cá nhân, hãm hại con mình, phản đối việc bắt cóc xuyên tạc thành tự thú. Đẩy Nguyễn Phú Trọng vào thế mất uy tín và quyền lực thì cửa sinh của con trai ông không phải là không có. Đây là lúc Nguyễn Phú Trọng đang bối rối nhất, hành động phản ứng mãnh liệt của ông Trịnh Xuân Giới có thể sẽ đẩy sự việc đi sang một bước ngoặt mới cho số phận của con trai ông, ông sẽ sinh ra Trịnh Xuân Thanh một lần nữa. Ông tin vào những lời của những tên tay sai mà Nguyễn Phú Trọng phái đến, hợp thức hoá việc bắt con ông, mang lại danh dự cho Nguyễn Phú Trọng thì Trọng sẽ tha nhẹ cho con ông chăng.?

Từng là uỷ viên trung ương đảng, chắc ông quá hiểu đại hội 12 cách bầu cử diễn ra thế nào, nghị quyết 244 được Nguyễn Phú Trọng  áp dụng thế nào, Trọng đã lừa cho tất cả các uỷ viên Bộ Chính Trị khoá 11 làm đơn xin rút ra sao, để rồi Trọng tráo trở phút cuối tuyên bố các anh về không ai dẫn dắt lớp mới, tôi không yên tâm, tôi phải ở lại. Và mỗi mình Trọng ứng cử tổng bí thư. Sau đó trơ tráo phát biểu trước toàn dân.

- Tôi cũng bất ngờ khi được tín nhiệm 100% phiếu bầu.

Cả quá trình thủ đoạn, một mình một cửa, vậy mà trước toàn dân và cả mấy triệu đảng viên CS, Trọng còn tỉnh bơ trơ tráo như thế, thì với ông là cái gì mà Trọng giữ lời. Hàng ngày ông và bà vẫn mở cửa khi những tên tay sai của Nguyễn Phú Trọng đến lung lạc ông bà , qua đó lung lạc Trịnh Xuân Thanh. Tình cảm của bố mẹ nên ông bà mong có cửa gì bấu víu, nghe ngóng. Bọn chúng thừa hiểu tâm lý của ông bà nên lợi dụng qua lại để thực hiện âm mưu hợp thức hoá việc bắt cóc trước dư luận. Cách tốt nhất ông bà nên cáo mệt và đừng mở cửa tiếp chúng. Nếu tốt cho con trai ông bà thì chúng chả việc gì phải đến nhà ông bà thuyết phục, chuyện trò đâu. Nên nhớ kỹ điều đó, chúng chỉ đến để phục vụ mưu đồ của chúng mà thôi.

Trở lại với chuyện bắt Trịnh Xuân Thanh.

Có điều rất đáng chú ý mà dư luân bỏ qua, đó là  C46 của Lê Quý Vương đang thụ lý vụ này và cũng là cơ quan phát lệnh truy nã Trịnh Xuân Thanh. Vì sao Trịnh Xuân Thanh lại ra cơ quan an ninh điều tra đầu thú mà không phải là C46, tại sao vụ việc lại chuyển sang A92 cơ quan an ninh điều tra mà không phải cơ quan cảnh sát điều tra đang thụ lý.?

 Trịnh Xuân Thanh hiện này bị giam ở b14 , Thanh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội. Trại giam này thuộc cơ quan ninh điều tra. Từ khi bị bắt cóc về, Trịnh Xuân Thanh không hề được làm việc với cơ quan cảnh sát điều tra. Mọi hồ sơ vụ việc của Trịnh Xuân Thanh đã được chuyển sang cho cho cơ quan an ninh điều tra thụ lý và xử lý tiếp.

 Bởi Trịnh Xuân Thanh bị bắt an ninh bộ công an bắt chứ không phải cảnh sát điều tra bộ công an bắt, nếu như anh ta tự đầu thú sẽ liên lạc với người của C46 và đã có trở về có hình ảnh đầy đủ, có màn tiễn đưa của thân nhân, có sự vỗ về và có hình ảnh giã từ lên máy bay hay cảnh đón ở sân bay như những trường hợp đầu thú khác.

 Nhưng riêng chuyện tổng cục 2 hằn học việc TXT bị bắt qua cách nói đầy thách đố hậm hực của Huy Đức chứ không phải vui mừng.

- Trịnh Xuân Thanh về mấy hôm sao không thây báo chí nói gì nhỉ?

Và việc TXT bị chuyển sang an ninh điều tra chứ không phải C46, cùng với việc một thế lực nào đó xúi dục dư luận chửi bới nhà nước Đức dung túng cho TXT, khiến cho quan hệ ngoại giao thêm trầm trọng.

Chúng ta thấy rằng nội bộ cộng sản đang chia rẽ trầm trọng, những phe phái sẵn sàng bất chấp kể cả hình ảnh đất nước, quan hệ ngoại giao tốt đẹp mang những thứ đó ra để triệt hạ nhau.

 Tất cả chỉ vì mong muốn của Nguyễn Phú Trọng, từ khi TXT trốn đi, Trọng lồn lộn, cay cú nghi ngờ trách mắng, đòi hỏi phải bắt được Thanh về.  Các phe phái đều hiểu ai bắt được Thanh về thoả mãn cho danh dự của Trọng, sẽ được Trọng cất nhắc. Vây là tranh nhau bắt, thằng này bắt được thì thằng kia phá đám, hậu quả là phản ứng của nhà nước Đức như bây giờ.


Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Thành Nam thất thủ.


Từ năm ngoái Nguyễn Phú Trọng trên vai trò chủ tịch quân uỷ trung ương, đã tiến hành thâu tóm tổng cục 2 tình báo quân đội để tăng thêm sức mạnh cho mình. Trọng đã sử dụng tổng cục 2 quân đội tấn công trực tiếp vào những sân sau của tổng cục 5 tình báo công an, tung ra những tài liệu tối mật về nhân sự của tổng cục 5 lên mạng xã hội.

Hành động này của Trọng đã ép chủ tịch nước Trần Đại Quang, vốn nguyên là bộ trưởng công an khoá trước phải đi chầu kiến Trung Quốc.

Phe cánh của Trọng có hai trợ thủ đắc lực là Nguyễn Xuân Phúc và Trương Hoà Bình,  Trần Quốc Vượng là những nhân vật muốn thiết lập Việt Nam thành một nhà tù khổng lồ, nơi quyền lực của chế độ cộng sản là tuyệt đối, trấn áp dân chủ triệt để dưới cái tên mỹ miều gọi là '' tăng cường quyền lãnh đạo của đảng cộng sản ở thời kỳ mới ''.  Mới chỉ một năm phe nhóm này cầm quyền, số người bất đồng chính kiến bị bắt giữ gấp mấy lần cả nhiệm kỳ truước.

Để làm được điều này phe của Trọng cần dựa vào sự yểm trợ của Trung Cộng và sự đồng tình của một số lãnh đạo cao cấp. Chính vì thế Trọng đã làm ngơ trước những diễn biến ngoài khơi của Trung Cộng gần đây, kể cả tính mạng người dân ở khu vực bãi Tư Chính.





Trần Đại Quang là một trong những lãnh đạo thái độ đối với Trung Quốc chưa rõ ràng. Chưa rõ ràng ở đây là quan điểm của Trung Quốc và  của phe Nguyễn Phú Trọng. Có nghĩa ông Quang chưa bày tỏ thái độ, quan điểm thần phục Trung Quốc hoàn toàn như phe Nguyễn Phú Trọng.

 Hãy cứ bỏ qua một bên về đánh giá tích cực là trong đảng CSVN có người không thích Trung Quốc như Nguyễn Tấn Dũng, Đinh La Thăng, Trần Đại Quang.

 Cứ theo đánh giá của những kẻ thuộc phe Nguyễn Phú Trọng cho rằng những người này chỉ giả vờ lấy lòng dân , hoặc theo đánh giá của những người chống cộng sản đó chỉ là chiến lược của cộng sản bớt lại vài người để đu dây với phương Tây hay Hoa Kỳ.

Vậy thì bây giờ ảnh hưởng thần phục Trung Quốc của Việt Nam đã lớn đến mức không ai dám giả vờ, không ai dám đóng giả ghét Trung Quốc để đu dây với phương Tây nữa. Đến giả vờ, đóng kịch còn không được phép,  thì hiểu phe Nguyễn Phú Trọng đã đưa toàn bộ trung ương CSVN sát gần với Trung Cộng thế nào.

Hiện nay chủ tịch nước Trần Đại Quang bất ngờ bị một cơn bệnh lạ, sốt liên miên và đã phải dùng đến những biện pháp chữa trị tích cực nhất. Trước đó Trần Đại Quang hoàn toàn khoẻ mạnh, từ phong thái để diện mạo, cử chỉ đều thấy Trần Đại Quang đầy sinh lực. Y hệt tình trạng của Nguyễn Bá Than trước kia cũng khoẻ mạnh, xông xáo và bất ngờ đổ bệnh nặng.

Quang và Thanh đều là những đối thủ cạnh tranh quyền lực với Phúc, và cả hai đều đột ngột mắc bệnh trong lúc quyết định cuộc chơi tranh quyền với Nguyễn Xuân Phúc.

Vài tháng trước đây, cộng đồng người Việt tại Đức có một bài báo nói về tinh thần đoàn kết của người Nam Định. Không rõ thông điệp của bài báo này còn có ý gì khác đằng sau không. Nhưng từ đó đến hôm nay các uỷ viên Bộ Chính Trị người gốc Nam Định đều gặp những ngang trái bất ngờ, có lẽ tác giả đã dự đoán trước và ngầm thông báo cho các uỷ viên BCT gốc Nam Định nếu không đoàn kết sẽ bị bẻ như bẻ từng trước đũa.

Uỷ viên Bộ Chính Trị, bí thư Thành uỷ TP HCM Đinh La Thăng nguyên quán Nam Định bị kỷ luật phải rời khỏi chức vụ và bộ chính trị, hiện đang bị cô lập, quản thúc. Thăng là cái tai trong mắt Nguyễn Phú Trọng.

Uỷ viên Bộ Chính Trị, Thường trực ban bí thư Đinh Thế Huynh nguyên quán Nam Định đã tạm thời mất chức vào tay Trần Quốc Vượng vì lý do bệnh nặng, Vượng là đàn em thân tín của Nguyễn Phú Trọng.

Uỷ viên Bộ Chính Trị, chủ tịch nước Trần Đại Quang, nơi sinh Ninh Bình, quê gốc Nam Định hiện đang lâm bệnh nặng chưa rõ nguyên nhân.

Uỷ viên Bộ Chính Trị, bộ trưởng ngoại giao, phó thủ tướng Phạm Bình Minh gần như không có quyền lực, chỉ là cái bóng mờ trong BCT, có lẽ vì thế còn may mắn tạm thời yên ổn.

Câu chuyện về các thủ đoạn tranh giành quyền lực bằng cách dùng pháp lý triệt hạ nhau và dùng cả chất độc đầu độc nhau trong nội bộ đảng cộng sản Việt Nam từ trước đến nay vẫn xảy ra như vậy. Trước uy tin của Trần Đại Quang ngày một cao, bởi tác phong đinh đạc , ăn nói điềm tĩnh và chắc chắn ngày càng trở thành một chỗ dựa đáng tin trung ương. Làm hình ảnh tương phản sự ăn nói hồ đồ, lộng ngôn của Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc.

Vì thế sau khi dùng tổng cục 2 để tấn công tổng cục 5 nhằm hạ bệ Trần Đại Quang không được, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Xuân Phúc đã nhờ bàn tay của Trung Cộng hạ thủ Trần Đại Quang. trong chuyến ông Quanh đi thăm Trung Quốc. Cũng như trước đây Trọng đã đồng ý với Phúc để Trung Cộng hạ thủ Nguyễn Bá Thanh, mặc dù Thanh là chỗ tin cậy của Trọng trong việc đánh Vinashin, nhưng Bá Thanh có quá nhiều cá tính mạnh, một trong cá tính đó là muốn thay đổi dân chủ và những phát ngôn coi thường Trung Cộng. Nguyễn Bá Thanh sau thời gian đi Trung Quốc về cũng lâm tình trạng như Trần Đại Quang hôm nay. Chưa loại trừ khả năng Đinh Thế Huynh cũng bị tương tự vì ông Huynh cũng đi Trung Quốc hồi năm ngoái.


Hiện nay Trần Đại Quang đang chữa trị tích cực ở nước ngoài, tình trạng sức khoẻ đã ở mức nguy kịch. Không biết các bác sĩ có chữa trị được cho ông ta qua cơn nguy kịch này không. Nếu ông ta không qua được, đây cũng là điều đáng tiếc.

Không phải đáng tiếc của đấu tranh dân chủ, mà đáng tiếc là sự cân băng, sự đa dạng, đa nguyên trong nội bộ cộng sản đã bị triêt tiêu hoàn toàn.

Cuối cùng thì có lẽ nên giải tán uỷ ban chăm sóc sức khoẻ trung ương đảng cộng sản Việt Nam, trong khi dân chúng thiếu thốn bệnh viện , các bệnh nhân nằm chung một giường, chờ đợi thiết bị y tế thì cái ban này được trang bị ngân sách khổng lồ để chăm sóc và phát hiện sớm bệnh tình của các quan chức lãnh đạo. Trách nhiệm ban này còn là kiểm tra sức khoẻ cho các uỷ viên trung ương trước khi bầu bán ở đại hội, nếu không đủ sức khoẻ đảm nhận trách nhiệm trọn nhiệm kỳ sẽ gạt bỏ.

 Vậy mà mới hơn 1 năm của nhiệm kỳ đại hội 12 có đến 3 uỷ viên Bộ Chính Trị có vấn đề nghiêm trọng về sức khoẻ như Võ Văn Thưởng, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang. Chưa kể đến cấp uỷ viên trung ương. Như thế đạị hội 12 là một đại hội bịp bợp, không minh bạch vì những người có bênh trầm trọng lại qua được vòng kiểm tra đánh giá của uỷ ban chăm sóc sức khoẻ trung ương.

 Nói là vậy, tuy nhiên ai cũng hiểu uỷ ban này đã kiểm tra kỹ càng. Những lãnh đạo bị bệnh tình đột ngột khó hiểu như Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh đều là bệnh do thanh trừng nhau, hạ độc thủ mà ra, không phải bệnh lý tự nhiên mang đến.

 Đã sang thế kỷ 21, đảng cộng sản Việt Nam dưới thời Nguyễn Phú Trọng chẳng những không tiến bộ hơn, mà gia tăng những thủ đoạn man rợ như thời kỳ đầu. Bắt bớ đàn áp, dùng hồng vệ binh, cựu chiến binh đấu tố những nhà đấu tranh dân chủ, kết án nặng nề. Trong nội bộ dùng thủ đoạn, quyền lực hạ bệ nhau không được, quay sang dùng ngoại bang đánh thuốc độc. Sử dụng mật vụ thâm nhập lãnh thổ nước khác để bắt người đảng viên trốn chạy. Tất cả những gì mà kẻ đầu đảng Nguyễn Phú Trọng và phe cánh đang làm chính là những điều trước kia đã từng xảy ra ở thời kỳ mông muội của chế độ cộng sản quốc tế.

Không ai nghĩ rằng đến ngày nay, những thủ đoạn bẩn thỉu và man rợ này lại được thực hiện trở lại.



Trịnh Xuân Thanh nẻo nào về đầu thú ? - Phần 2.

Trước khi gặp tôi, Trịnh Xuân Thanh đã bị người ta bắt gặp ở một quán bia khá nổi tiếng ở Berlin. Thông tin đó đã chuyển đến cho đại tá an ninh Nguyễn Đức Thoa và lan toả khắp cộng dồng người Việt ở Berlin.

Nguyễn Đức Thoa phụ trách tình báo an ninh Việt Nam ở Berlin, công việc của anh ta khá nhàn. Các tổ chức, cá nhân chống đối chế độ CSVN ở Đức không nhiều, cũng không mạnh. Các tổ chức chống đối theo cách biểu tình lẻ tẻ, gửi thư kiến nghị ...những việc không có gì đáng ngại. Vì thế Nguyễn Đức Thoa khá an nhàn , dành thời gian đi nhậu nhẹt và đánh gôn. Môn đánh gôn là một phổ biến của các cán bộ đại sứ quán và các đàn em.

Chuyện Trịnh Xuân Thanh ở Đức là điều những người trong ngành tình báo công an, quân đội ai cũng biết rõ. Hàng ngày Trịnh Xuân Thanh vẫn gọi điện về Việt Nam hỏi tình hình của mình, chỉ riêng khoản đó thôi cũng đã rõ Thanh ở đâu, đừng nói chuyện anh ta vẫn đi cửa hiệu này, nhà hàng nọ. Lần mới nhất trước khi anh ta bị bắt cóc, trong phái đoàn G20 có một vị tướng quân đội cùng tuỳ tùng đi mua đồ ở cửa hàng sang trọng nhất Berlin.

Vào thời cao điểm của những bài viết Dê Tế Thần, các đoàn tình báo của tổng cục 2, tổng cục 5 đến Berlin để điều tra xác minh về Thanh liên tục.

Thanh và những người bạn của Thanh đều nghĩ, tình báo có mặt ở Berlin nhằm  xác minh chắc chắn Thanh ở đó, báo cáo về  để có biện pháp ngoại giao với Đức. Không ai trong số họ hình dung tình báo Việt Nam có thể điên cuồng làm chuyện băt cóc người ở đất nước khác.

 Không thể hình dung người ta manh động, đấy là điều bất khả kháng.

Mọi thứ đều có luật, nhưng luật chỉ mang tính răn đe cho những kẻ nào biết nghĩ chùn bước khi phạm tội chứ không thể ngăn khi hắn có ý định bất chấp luật để thực hiện.

Một kẻ bình thường ngày nào đó nổi cơn vác súng xả khắp đường phố, hay lái xe đâm lung tung, không ai nghĩ được đến điều đó.

Tôi từng đặt vấn đề này với Thanh., giả dụ có 6 thằng xông vào nhà lúc anh ở một mình, bịt mồm, đánh thuốc mê bắt cóc rồi đưa về thì sao.

Thanh khẳng định rằng Việt Nam không dám làm thế. Các luật sư của Thanh cũng khẳng định nếu làm thế khác nào Việt Nam tuyên chiến với Đức, và với tầm như Thanh thì không đáng phải làm thế. Những luật sư này trợ giúp Thanh về mặt pháp lý đối với cáo buộc từ phía Việt Nam. Ông luật sư Victor thì dảm nhận cho Thanh vấn đề tị nạn.

 Một lá đơn xin tị nạn phải mất chừng 4 đến 6 tháng để được phỏng vấn , sau đó thêm tầm 4 đến 6 tháng nữa để xem xét. Có trường hợp đệ đơn bị bác bỏ như một người Việt mới đến Đức năm 2016, anh ta chỉ cần cái giấy triệu tập của công an Việt Nam đem ra toà, toà công nhận và huỷ lệnh bác bỏ của sở tị nạn, trường hợp của anh ta tưởng rủi lại thành may vì qua toà lại được công nhân nhanh hơn. Nói thế để biết tại nước Đức phán quyết của một cơ quan nào đó còn phải dưới phán quyết của toà án.

 Trường hợp của Trịnh Xuân Thanh khi đến Đức chưa hề có cáo buộc nào của toà án Việt Nam, lúc đó ngay cả cơ quan công an cũng chưa khởi tố, chỉ có kết luận sai phạm của uỷ ban kiểm tra trung ương đảng cộng sản Việt Nam.

Chỗ này dư luận viên nhập nhèm nói rằng nước Đức chứa chấp một tên tội phạm tham nhũng đã bị khởi tố.

Uỷ ban kiểm tra trung ương đảng CSVN là cái mẹ gì với hiến pháp Đức, cái cơ quan này không hề có giá trị pháp lý gì với các quốc gia tiến bộ. Trái lại nó làm cho Trịnh Xuân Thanh vững chứng cớ hơn về chuyện đấu đá nội bộ. Nhất là chuyện cơ quan này thực hiện theo chỉ đạo của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, rồi chính ông Trọng cũng chỉ đạo bộ công an xử lý Thanh.

Các bạn ở Việt Nam ca ngợi quyền lực của tổng bí thư, coi việc đó là luật, là hiến pháp. Từ nhà báo như Huy San đến luật sư như Triển  đều mặc định chỉ đạo của tổng bí thư là luật.

Nhưng người Đức họ đâu cho vậy, chẳng những thế họ còn cho vậy là một cách hành pháp quái thai, một tổng bí thư một đảng lại công khai chỉ đạo bộ công an khởi tố, xử lý một công dân.

Nguyễn Phú Trọng khi được bọn trợ lý nói rõ luật của Đức, ông ta mới hiểu ra rằng cái chức TBT quyền lực nhất Việt Nam, nói ra thành luật như ông lại chẳng có giá trị mẹ gì ở Đức. Ông ta gấp rút chỉ đạo bộ công an, c46 khởi tố vụ án với Trịnh Xuân Thanh vì tội danh '' có dấu hiệu cố ý làm trái gây thất thoát tài sản nhà nước '' và phát lệnh truy nã quốc tế.

Việt Nam phát lệnh quốc tế là Việt Nam nói cho sướng mồm, chứ luật quốc tế hợp tác với Việt Nam họ có những tội quy định cùng hợp tác để thực hiện lệnh truy nã, chứ tội như thế kia đâu liệt vào hàng đó.

 Nước Đức là kinh tế thị trường, họ không biết đến cái khái niệm cố ý làm trái chỉ đạo , hay cái goi là '' có dấu hiêụ ''. Với họ chỉ có vi phạm luật, chứ không thể có tội cố ý làm trái với chỉ đạo.

Việt Nam hay  lên án các nước khi họ bắt những nhà đấu tranh dân chủ rằng mỗi nước có một đặc thù riêng, không thể áp dụng luật nước này để đòi hỏi nước khác nghe theo.

Vậy mà chính lũ lợn đấy trong vụ Trịnh Xuân Thanh đòi hỏi nước Đức phải nghe theo cái luật kinh tế thị trường định hướng CNXH do đảng cộng sản chỉ đạo, đòi hỏi nước Đức phải nghe theo chỉ đạo của một thằng tổng bí thư một cái đảng đã bị người dân châu Âu khước từ, thậm chí có nước còn cấm cái đảng đó hoạt động.

 Không am hiểu luật quốc tế, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ở Việt Nam nghĩ mình là vua, lệnh ban ra phải thực hiện. Như kiểu tư duy '' mình có thế nào người ta mới mời mình '' để nghĩ rằng '' mình nói ngừoi ta nghe mình''.

 Khi hiểu ra cáo buộc có dấu hiệu làm trái không được Đức công nhận, Trọng chỉ đạo đàn em phải làm tiếp tội tham nhũng.

 Tội tham nhũng có được Đức chứa hay không.?

Dư luận viên lồng lộn vu cáo Đức chưá tội phạm tham nhũng.

Ví dụ như luật Đức không chứa tội tham nhũng ở nước khác, nhưng họ cũng cần phải làm rõ TXT có tham nhũng  không, tham nhũng thế nào, việc phán quyết của toà án Việt Nam là khách quan hay là mưu đồ chính trị, họ cũng phải để cho TXT và các luật sư trình bày trước một phiên toà, sau đó mới dẫn độ trao trả Thanh cho Việt Nam.

Nếu có thế, thì phải có thời gian chờ đợi của trình tự pháp luật. Phía Việt Nam lồng lộn cho rằng Đức bao che mới lần chần.

Thử hỏi các vụ án như Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Hữu Vinh bắt giam, gia hạn điều tra liên miên của an ninh Việt Nam thì sao.?

Hơn trăm nghìn người Việt sống ở Đức, làm việc với các cơ quan Đức, không ai trong đời mình là không có lịch hẹn làm việc với các cơ quan hành chính của Đức. Đúng hẹn, đúng ngày việc sẽ rõ ràng. Không thể đến thúc bạch, áp lực mua chuộc hay hối lộ họ. Những trường hợp ưu tiên  nhân đao như con nhỏ, ngừoi tàn tật, bệnh tình , thì họ đã tính cả cho thời gian sớm hơn. Còn những trường hợp khác không ưu tiên thì phải chờ đúng trình tự.

 Việt Nam đưa công hàm đòi dẫn độ , phía Đức trả lời muốn vậy phải có khung pháp lý, nhiều tội phạm người Việt mà Đức muốn trao trả về Việt Nam, phía Việt Nam không nhận. Giờ lại kiểu thích ai thì đòi, ông có là bố người ta, đúng là tư duy cộng sản mình là bố thiên hạ.

 Các quân sư của Thanh cũng phòng ngừa trường hợp Đức nghe  Việt Nam dẫn độ TXT về theo tội danh tham nhũng. Họ đã nhờ luật sư tị nạn nổi tiếng nhất nước Đức  làm hồ sơ tị nạn cho Trịnh Xuân Thanh theo dạng bị đấu đá, bị chèn ép, trả thù cá nhân trong nội bộ, do tổng bí thư chỉ đạo không tuân theo luật.

 Đến đây thì chính phủ Đức cũng phải bó tay , chờ sở tị nạn bác bỏ đơn của TXT đã. Nghĩa là trong thời gian TXT nạp đơn tị nạn mà sở tị nạn chưa bác bỏ, thì không thể đẫn độ TXT về. Thậm chí khi sở tị nạn bác bỏ, nếu luật sư kháng nghị vẫn phải đưa ra toà án phán quyết. Sau đó mới được làm gì.

Trong thời gian mà Thanh ở Đức và thời gian xin tị nạn. Thanh không đươc phép đi đâu khỏi nơi phạm vi của sở tị nạn Thanh nạp đơn quản lý, anh ta không có giấy tờ, chỉ có tờ giấy 3 mảnh để xác định đang nạp đơn, trên tờ giấy ghi rõ không đi được khỏi khu vực. Anh ta được cấp tiền , nơi ở để chờ đợi việc xét đơn.

 Giờ thì việc bắt cóc trái pháp luật Đức của tình báo Việt Nam càng khẳng định lý do xin tị nạn của Thanh là anh ta bị trả thù cá nhân, bị oan ức, bị ép tội không theo luật. Đến ngay cả khi anh ta ở Đức này, Việt Nam còn bất chấp luật thì ở Việt Nam thế nào.?



Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Trịnh Xuân Thanh nẻo nào về tự thú - phần 1

Đây là một câu chuyện về một nhân vật có tài xuất quỷ nhập thần nhất của Việt Nam hiện nay, anh ta đương nhiên là Trịnh Xuân Thanh.

Vào cái ngày mà đám phóng viên kền kền được C46 gọi điện báo tin bắt TXT, một lũ kéo rầm rầm mang máy móc đến biệt thự của TXT ở Cipucha, chúng dắng trên Facebook có biến lớn ở Cipucha để thu hút dư luận. Khi mà cả đám công an lẫn nhà báo xộc vào nhà Thanh chỉ có ông bà già, TXT đã biến mất tăm từ lúc nào, mặc dù sự canh gác kiểm soát trước đó đã được giăng ra.

TXT biết được mình sẽ làm vật tế thần cho Nguyễn Phú Trọng, anh ta đã nhiều lần xin được minh oan trong chuyện làm thất thoát 3200 tỷ. Những người sành về chứng khoán đều hiểu số tiền đó phần lớn là số tiền ảo do đánh giá cao rồi đưa lên sàn chứng khoán, gặp lúc sốt chứng khoán thì được ngần ấy, hết cơn sốt thì thành thảm hại.  Hơn nữa những công ty nhỏ gom thành PVC vốn dĩ đã làm ăn be bét từ trước đó, TXT về nắm PVC chỉ là bước đệm để đi đến chức vụ khác mà thôi.

TXT có tiền đánh quả các dự án từ trước, anh ta có mối quan hệ làm ăn rộng và có nhiều thông tin để biết được chỗ nào ngon lành kiếm từng mớ bẫm. Khi có nhiều tiền, anh ta dùng tiền đó để được làm chủ tịch cái PVC do một đám công ty nhỏ lỗ be bét hợp lại, tiếp đó anh ta đánh giá thổi phồng giá trị của PVC lên, thế là anh ta được phong làm anh hùng lao động. Đến lúc giá trị thật của đám be bét này sắp bung ra, anh ta nhảy đi làm phó chủ tịch tỉnh Hậu Giang.

Nói về mặt nào đó anh ta không oan, người ta đưa cho anh một cái xe , anh hoắng lên bảo cái xe này giá trị 10 đồng, anh được khen là giỏi. anh giải thích đó là gía trị thực. Đúng là giá trị thực thật thì hoá ra anh báo cáo láo chuyện 10 đồng để được khen tặng là anh hùng lao động, làm cơ sở để anh được tính là hạt giống bổ nhiệm chức cao hơn sau này.

Nhiều ngày làm việc với TXT và đối chiếu hồ sơ, tôi hiểu anh ta không phải là người làm thất thoát số tiền 3200 tỷ kia, và cũng không bớt xén gì trong đó. Đừng nghĩ tôi nói bừa, ngay cả những tố cáo về anh ta ở PVC của cơ quan công an cũng không tìm được sự tham nhũng. Mãi sau này trong vụ án một công ty nhỏ ra toà, TXT bị tố cáo tham nhũng vì có một giám đốc công ty định , nên nhớ là định đưa cho anh ta 8 tỷ gì đó để hối lộ nhưng không gặp. Phiên toà này là sự bịp bợp để hợp thức cái tội anh ta thành tham nhũng, để có cớ bắt khi biết anh ta đang ở nước ngoài.

Nhưng anh ta lúc báo cáo láo thành anh hùng, thì lúc giá trị thật trở về thì đương nhiên anh ta phải chịu trách nhiệm, nếu thoát tội làm thất thoát vì sự thực như vậy, anh ta cần phải bị khởi tố vì tội lừa dối cấp trên để trục lợi danh hiệu anh hùng lao đông nhằm thăng quan , tiến chức sau này.

Gia đình họ Trịnh Xuân và Nguyễn Phú Trọng là đồng hương sát nhau, dòng họ Trịnh Xuân lừng lẫy danh gia vọng tộc ở xứ Đông Anh mấy đời khoa bảng, ai cũng biết nhà khoa học Trịnh Xuân Thuận lừng lẫy là người của gia tộc này, từ thời Pháp hay trước đó gia tộc Trịnh Xuân đã có nhiều người thành đạt.

Còn Nguyễn Phú Trọng xuất thân từ một gia đình bần nông, cốt cán. Máu đấu tố địa chủ, sự đố kỵ, mặc cảm ăn sâu trong tâm trí Nguyễn Phú Trọng từ nhỏ. Trọng biết chỉ có con đường theo đảng, theo chủ nghĩa cộng sản mới làm thay đổi cuộc đời bần cố nông như y. Biết mình không đủ sức thi vào những trường đại học lấy điểm cao, Trọng thi vào trường tổng hợp văn, nơi truyền thống lấy điểm ít nhất. Nhờ trung thành, cuồng tín, giáo điều Trọng được Trung Quốc tín nhiệm và trở thành tổng bí thư. Lúc quyền lực trong tay, Trọng muốn thể hiện mình là người diệt tham nhũng và tiêu cực cùng với những kẻ có ý đồ lệch hướng CNXH cộng thêm những kẻ mình thù ghét do đố kỵ từ xưa.

Thử hỏi có quan chức cộng sản nào không dây đến tham nhũng, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc có cả bầy họ hàng nhà vợ như Trần Công Tấn khuynh đảo thuỷ điện miền Trung, xả lũ chết dân mà không ai khởi tố. Vợ Phúc cấu kết với gia tộc Đặng Văn Thành thao túng thị trường ngân hàng, dự án ngân hàng. Con rể Phúc là Vũ Chí Hùng đi cướp đoạt các dự án bất động sản, con gái Phúc độc quyền bán sữa SNB của Nhật, có lô hàng quá hạn vẫn bán khiến con người ta bị bệnh, ông bố tức tối đập sữa ở cửa hàng Tú Bắc liền bị bắt tù giam vì cả gan làm ảnh hưởng đến uy tín con gái thủ tướng Phúc.

 Trọng biết cả, nhưng Phúc là đệ tử nịnh bợ Trọng nhất, đi đâu Phúc cũng khen Trọng ngất trời, mà Trọng thì rất cần khen, rất cần thành một minh quân sáng chói vang danh thiên hạ.  Phúc cũng được Trung Quốc cưng chiều. Phúc không hề đi chệnh định hướng cộng sản.

 Trọng quyết định thịt Thăng.

Chuyện gây thất thoát và thiệt hại cho đất nước thì cả lũ quan chức cộng sản chả thằng nào không có tội. Đinh La Thăng cũng vậy.

Nhưng Thăng được Trọng chọn bởi Thăng nhiều lần chửi  nhà thầu Trung Quốc và đương nhiên Trung Quốc không bằng lòng khi có uỷ viên BCT VN dám phạm thượng như vậy. Hơn nữa thời Thăng làm dầu khí, đã ký kết cho nhiều công ty nước ngoài khai thác dầu khí trên biển Đông, việc này khiến Trung Quốc bất bình.

Chuyện Trọng diệt Thăng 30% là do thất thoát, 20% do không phải cánh của mình, 50% là chiều lòng Trung Quốc. Trọng và bọn tay chân tinh vi, đã lợi dụng truyền thông thổi phồng lên 100% diệt Thăng là vì tiêu cực, tham nhũng để khoả lấp 20% và 50% kia còn lại.

Trịnh Xuân Thanh lại là quân của Đinh La Thăng, Thanh là chỗ hàng xóm mà Trọng căm ghét vì danh giá hơn gia tộc bần cố nông của nhà Trọng. Trọng muốn đánh Thanh để giải toả nỗi tự ti, muốn dân quanh vùng thấy dòng họ Trịnh Xuân này ô uế thế nào. Bởi thế Trọng rất bài bản khi đưa Thanh lên thớt từ cái xe sang biển xanh rồi dần dần nóng thành chuyện ở PVC.

 Nước cờ của Trọng quá xuất sắc, Trọng đạt được nhiều mục đích. Về chống tham nhũng có danh tiếng với nhân dân khi đánh những quan chức tiêu cực, sai phạm. Về phía Trung Quốc được lòng vì trừng trị hang ổ bọn Dầu khí vốn là bọn gây cho Trung Quốc khó chịu nhất trên biển Đông. Về tư thù cá nhân cũng được thoả mãn.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một minh quân như thế, gian hiểm và độc ác, thủ đoạn và nhỏ nhen. Một phần dân chúng căm ghét cộng sản, thấy quan chức nào bị hạ là vui mừng, cộng với bọn bồi bút nịnh Trọng và những tay sai ngầm của Trung Cộng tung hô. Trọng thành minh quân như vậy.

Chồng chéo giữa những mục đích như vậy, nhờ nắm truyền thông nên Trọng đẩy được việc chống tham nhũng che lấp những ý đồ khác.

Còn Đinh và Trịnh không oan dưới mắt dân chúng, bởi chả có thằng quan cộng sản nào mà không ăn hối lộ, lợi dụng chức vụ đánh quả kiếm chác. Nếu Trịnh Xuân Thanh cùng phe với Trọng thì khối tài sản của Thanh sẽ là do lao động thối móng tay, chăn nuôi gà vịt, làm xây dựng như bao thằng quan chức còn to hơn Thanh đã nói. Còn là phe đối thủ thì khối tài sản đó được mặc định cho dân chúng là từ tham nhũng mà có, để dân chúng căm hờn và khen ngợi Trọng.

Tôi có ghét TXT không.?

Tôi là một kẻ chăm chỉ mà vẫn nghèo, nhờ chút khả năng viết lách được nước Đức mời đến nước họ  trong chương trình dành cho những nhà  văn bị áp bức ở quê nhà. Bạn bè tôi ở Việt Nam sống lay lắt, bị truy đuổi, bị tù tội vì chế độ cộng sản, bản thân tôi cũng là nạn nhân.

Khi tôi gặp Thanh, anh ta hồng hào, béo tốt , phởn phơ. Anh ta ngậm xì gà, gọi rượu vang , dáng vẻ nghênh ngang cùng với những người bạn của anh ta, những kẻ rất sành sỏi cuộc đời. Họ đặt vấn đề theo cái cách mà họ biết tôi sẽ nhận lời mà chẳng đòi hỏi điều gì.

Việc của tôi, ước mơ của tôi là làm được gì cho cộng sản Việt Nam khốn đốn.

Tất cả con người đều cố gắng làm để đạt được ước mơ, ước mơ mỗi người khác nhau , người muốn có tiền, người muốn gái đẹp, người muốn quyền lực, người muốn danh vọng....người muốn ti hành đem phúc cho thế nhân. Họ thực hiện ước mơ của họ nhiều cách khác nhau, người vì tiền thì kinh doanh buôn bán hay tham nhũng hối lộ. Người tu hành thì chăm chỉ kinh kệ, tu dưỡng sống đạo đức, nói những lời khuyên bảo mọi người sống trong sạch tâm hồn.

Có người thực hiện ước mơ  tốt với hành động tốt, cũng có những ước mơ xấu thực hiện bằng hành động tốt, và cũng có những ước mơ tốt được thực hiện bằng hành động xấu.

Trịnh Xuân Thanh gặp tôi và nhờ tôi giúp để anh ta được gì.?

Tôi biết, tôi làm sao không hiểu anh ta muốn gì.

Nhưng đó là việc của anh ta, tôi có cái được của tôi là thực hiện được phần nhỏ ước mơ của mình làm cộng sản khốn đốn, cách này cũng được, tội gì mà từ chối khi phần việc này sẽ giúp tôi thoả mãn một phần ước mơ.

Bây giờ là chuyện của câu chuyện ngày hôm nay.




Đây là luật sư Victor Plfaff ở Franfurt, ông là luật sư về tị nạn giỏi nhất nước Đức. Có hơn 40 năm hành nghề luật sư và trước kia từng là thành viên sáng lập của một  tổ chức nhân quyền, ông còn là thành viên của uỷ ban di trú và tị nạn của đoàn luật sư Đức.

Luật sư giỏi trước khi nhận hồ sơ xin tị nạn cho một thân chủ, họ thường xem xét thân chủ có đủ yếu tố xin tị nạn hay không. Nếu không,có tìm được chứng cứ xin tị  nạn giúp hay không.

Khi họ đã nhận hồ sơ, đưa ra sở tị nạn chắc chắn 100% sẽ được vì các chứng cớ đầy đủ. Nếu không chắc chắn, họ sẽ khước từ ngay lúc đầu.

Luật sư Victor Plaff đã đưa Trịnh Xuân Thanh đến vòng phỏng vấn, mấy năm hành nghề chưa thân chủ nào của ông bị sở tị nạn bác bỏ.

 Một người xin tị nạn,  mất tiền thuê luật sư danh giá nhất nước Đức, đến vòng phỏng vấn là vòng cuối cùng chờ xét duyệt, bỗng nhiên bỏ về nước đầu thú, anh ta chẳng có giấy tờ gì cả vì đã nộp ở sở tị nạn.

 Anh ta đi thế nào?

Anh ta gặp mấy người bạn Việt Nam, họ rủ anh ta về, hoặc đó là những người dân Việt Nam bất bình trước hành động của anh ta, họ đã lôi anh ta ra một chỗ và thuyết phục anh ta tự đi về. Chắc hẳn   chính phủ Việt Nam sẽ nói như vậy.

Rồi anh ta đi về thế nào, vì không có giấy tờ, anh ta đi đường tiểu ngạch.


Anh ta phải đi bộ và xe ô tô 11.258 km, qua khoảng 15 quốc gia đều bằng cách vượt biên đường bộ. Anh ta cần phải thông thạo địa hình, ngoại ngữ.

Trịnh Xuân Thanh thật thần thánh, cái thần thánh thứ nhất là mất bao công sắp được tị nạn thì anh ta hối lỗi quay về tự thú, cái thần thánh thứ hai anh ta đi qua 15 quốc gia bằng cách vượt biên lậu.

Để về nhà đối diện với mức án tử hình.

Tất cả vì động cơ anh thấy ân hận trước đảng cộng sản Việt Nam, với ông hàng xóm là tổng bí thư đảng.

 Đây là một câu chuyện như huyền thoại, ở Việt Nam dưới thời đảng cộng sản cai trị những câu chuyện đầy tính phép thuật như thế xảy ra thường xuyên, nhưng đói nghèo cũng vẫn thường xuyên, mặc dù lãnh đạo toàn là vĩ nhân, huyền thoại, đầy phép màu nhiệm.

Luật sư Victor Plfaff là người quen cũ của tôi mấy năm trước, tôi có gặp ông ta khi kết thúc học bổng ở Weimar.

Vài ngày nữa ông sẽ tổ chức trả lời báo chí về vụ việc Trịnh Xuân Thanh. Hy vọng lúc gặp lại ông, có chút thông tin rõ hơn về  nẻo về tự thú đầy huyền thoại của Trịnh Xuân Thanh.

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Cuộc chia tay lần cuối với TXT.

Tôi và Thanh ngồi đối diện nhau để tôi hỏi về việc thất thoát 3200 tỷ, diễn biến cuộc gặp này tôi đã kể trong bài phỏng vấn Trịnh Xuân Thanh.

 Sau bài đó TXT có vẻ hài lòng như đã bày tỏ những thanh minh cho mình.

Nhưng với tôi thì còn nhiều điều chưa xong, ví dụ về cuộc phỏng vấn trực tiếp lên hình.

Tôi có mấy điều cần TXT phải giúp tôi khi lên hình vì một số nhà dân chủ thắc mắc.

Thứ nhất có hình ảnh, lời nói để làm chứng rằng những gì tôi viết trước đó là dựa trên sự thật Thanh nói. Lúc đó rất nhiều người cho rằng tôi không hề gặp TXT, hoặc TXT vẫn bị giam trong nước, tôi bịa ra chuyện Con Dê Tế Thần và Đường Xa Vạn Dặm mà không hề gặp Thanh như nhiều nhà dân chủ đồn đại

Thứ hai minh bạch rõ quan hệ chúng tôi là vì tiền hay không như nhiều nhà dân chủ đồn đại.

Thứ ba lập trường chiến đấu có còn chung nhau hay không,  cần làm rõ để các nhà dân chủ thấy rõ Thanh theo phản động hay phản động Gió theo Thanh.

TXT nói thôi đến đây là đủ rồi, không cần phải làm gì thêm nữa.

Tôi đồng ý, chia tay đường ai nấy đi. Mang theo những đồn đại xấu về tôi có động cơ gì khi viết loạt bài về TXT.

Tôi hiểu TXT  không muốn ra mặt, để làm gì thì là động cơ của anh ta.

Đã chơi thì không sợ gì mang tiếng, nhưng lẽ ra TXT nên xuất hiện công khai ở một clip với tôi để làm rõ giúp tôi những chuyện đó, anh ta không làm, tôi không trách, được thì tốt, không được cũng không sao. Dù sao tôi cũng chả cần ai nghĩ tốt về tôi cả. Làm những điều mình muốn , trả giá cho điều mình muốn là bản chất của tôi, việc không được TXT minh bạch những lời đồn đại của thiên hạ về tôi,  cũng nằm trong cái giá phải trả đó.

 Tôi không hề liên hệ lại với TXT, nhiều lần tin đồn TXT bị bắt trên mạng, tôi cũng không trả lời rõ ràng, vì tôi không biết gì nữa về anh ta, thậm chí là còn không muốn biết. Cuộc chơi giữa tôi và anh ta đã chấm dứt.

Nói thật thì trong lòng tôi hơi trách anh ta, thật lòng nói vậy. Nhưng luật chơi là vậy, không ai ép được ai.

Bây giờ tôi kể cho các bạn nghe nguyên tắc về việc không biết gì về nhau.

Năm 20 tuổi tôi ở trong khu xóm bụi, một hôm có hai người bàn chuyện ăn trộm kho hàng, tôi ngồi bên cạnh. Một người khác thấy thế gọi tôi ra hỏi.

- Mày có định làm cùng chúng nó không.?

Tôi nói không, anh kia nói.

- Nếu vậy mày ngồi nghe làm gì, lỡ chúng nó bị lộ, có phải nó nghi mày không. Hoặc lúc nào mày cai hứng, mày kể cho ai có phải giết chúng nó không.?

Tôi hiểu ra vấn đề, quay lại xin tham gia cùng, lần đó tôi là người chui vào kho hàng để lấy tuồn cho hai người kia bên ngoài khiêng lên xe xích lô.

Số hàng lấy trộm đó là 3 súc vải. Hai người kia mang đi bán mà không rủ tôi đi cùng, họ đưa cho tôi số tiền rất ít so với giá trị thực của 3 súc vải. Tôi rất ức và hỏi người khuyên mình có nên đánh nhau vì chuyện này không. Anh ta bảo.

- Không, đời còn dài, cùng phạm pháp ăn chia phải đều, không công bằng đã là cái ngu, vì không công bằng mà đánh nhau lại càng ngu. Vụ này vớ vẩn nhưng nó giúp mày biết nhìn người, không thì sau này chúng vụ nào lớn hơn thì ân hận hơn.

Bây gờ tôi 45 tuổi, bài học của 20 năm trước theo tôi trong suốt 25 năm lăn lộn mọi ngóc ngách của cuộc đời.  Bài học đó kết hợp với bài học năm tôi 14 tuổi, ngày ấy xe chở hoa quả vào chợ Long Biên hay đậu ven đê, dọc đường Trần Quang Khải, các lại buôn ăn cơm. Bọn trẻ con chúng tôi rủ nhau ăn trộm xoài. Xoài để trong cái sọt , chúng tôi tranh nhau móc ở cái mắt sọt ra từng quả, cãi nhau chí choé, xô đây nhau, chửi nhau để tranh móc từ cái lỗ rách của tấm cót lót bên trong. Tôi bị đẩy bật ra. Lúc bị bật ra tôi nhìn và chợt nghĩ.

- Nếu ăn cắp mà tranh nhau chí choé thế này không ai biết, việc gì phải tranh nhau.

Tôi ra góc khác, bê nguyên cả sọt xoài xuống đất và kéo xềnh xệch về nhà.

Không chung vụ không biết gì, không tranh cãi với nhau để còn làm việc khác, đấy là nguyên tắc của đường phố , của lưu manh tôi đã áp dụng vào các quan hệ đấu tranh với cộng sản trong nhiều năm qua.

Hôm nay tôi nhận được tin từ một người trung lập, người này không ưa gì TXT, ngừoi ta nói vụ TXT sẽ bị xử mức án rất nặng để thoả lòng Nguyễn Phú Trọng, bất chấp quan hệ Việt Đức thế nào, chế độ sẽ cùn và nước Đức cũng chẳng làm gì được. Họ nói thằng Thanh nó giàu sẵn khi chưa làm PVC, nó đánh quả khắp nơi, có tiền chạy vào đó rồi nhận hậu quả, chứ nó không tội gì ở đó. Ép để xử nó làm thoả mãn cá nhân phe nhóm ở vụ PVC oan cho nó. Hiếu có viết rõ ràng giúp cho mọi người hiểu giúp nó.

 Thú thực bây giờ tôi chỉ quan tâm phản ứng của Đức trước việc bắt cóc, việc TXT oan thế nào không phải là việc của tôi nữa. Lúc có điều kiện anh ta đã không làm cái clip để minh oan cho tôi, anh ta có thế nào là số phận của anh ta mà thôi. Không phải tôi sợ gì cộng sản hù doạ, mà tôi chán TXT ngay lúc chia ta lần cuối như thế, giờ người thân của anh ta cũng không có ý kiến gì. Tôi sao phải thanh minh cho anh ta vụ 3200 tỷ kia, chả phải anh ta đã không cần đến tôi rồi đó thôi.

 Giờ người thân của TXT cần ra báo chí quốc tế lên tiếng, nhờ tôi giúp cũng phải rõ ràng chuyện nhờ vả thế nào.

Mạng ngừoi là quý, nhưng nếu gia đình họ còn chẳng đứng ra công khai, chẳng làm hết mình hoặc làm theo cách kín đáo hy vọng chế độ cộng sản châm chước, rồi để người như tôi đứng ra è cổ thanh minh hộ, để rồi tôi mang tiếng là nhận tiền này nọ. Liệu thế có công bằng không.?