Thứ Sáu, 8 tháng 12, 2017

Lợi dụng chống khủng bố để khủng bố.

Chỉ mấy ngày sau khi tổng bí thư ĐSCVN Nguyễn Phú Trọng chỉ đạọ đưa vụ án Trịnh Xuân Thanh ra xét xử vào quý 1 năm 2018, những tờ báo lớn ở Đức và truyền hình Đức ngay lập tức đưa những bài báo và phóng sự truyền hình về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

 Lần này báo chí và truyền hình Đức đưa ra nhiều thông tin mới về hoạt động của đội mật vụ Việt Nam khi bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin. Đặc biệt họ chỉ rõ trung tướng Đường Minh Hưng, phó tổng cục trưởng tổng cục an ninh 1, uỷ viên ban chỉ đạo phòng chống khủng bố Bộ Công An. Theo những thông tin phía Đức đưa ra, trung tướng Đường Minh Hưng đã bay sang Berlin và ở khách sạn Hotel Berlin, cách khách sạn Sheraton mà Trịnh Xuân Thanh trú có 100 mét. Tại khách sạn Hotel Berlin trung tướng Đường Minh Hưng chuyên ngành chống khủng bố của Việt Nam đã dùng chuyên môn của mình để thực hiện một hành động mà nước Đức gọi là khủng bố khi chỉ đạo bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Nhiều quốc gia trên thế giới đã hợp tác và đào tạo cho bộ công an Việt Nam trong chương trình chống khủng bố, trong chương trình này họ cung cấp cho công an Việt Nam kinh nghiệm, kỹ năng cũng như viện trợ các thiết bị để chống khủng bố.

Bộ Công An Việt Nam trong nhiều năm qua, lợi dụng chương trình trên, để sử dụng triệt tiêu những tổ chức, nhóm bất đồng chính kiến ở Việt Nam. Trung tướng Đường Minh Hưng trước kia giữ chức cục trưởng A67 từ năm 2007 đến năm 2013, một cục khét tiếng đối với những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam. Nhờ vào những thành tích bắt nhóm Lê Công Định , Trần Huỳnh Duy Thức và nhóm Câu Lạc Bộ nhà báo Tự Do của Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần ,vụ thanh niên Công Giáo Vinh và nhiều vụ khác....đại tá Đường Minh Hưng thăng cấp lên thiếu tướng rồi trung tướng và giữ các chức vụ như ngày nay.

Bộ công an Việt Nam lợi dụng chiêu bài chống khủng bố, đã cài đặt được một mạng lưới gián điệp Việt Nam khá rộng ở các nước, mạng lưới này còn có những cá nhân chui sâu trong hàng ngũ các tổ chức đấu tranh người Việt ở nước ngoài. Bởi thế hầu hết những hoạt động của những cá nhân, tổ chức bất đồng chính kiến trong nước nếu có liên quan đến tổ chức bên ngoài đều bị an ninh Việt Nam sớm phát hiện.

 Vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Đức do đích thân một lãnh đạo chống khủng bố như trung tướng Đường Minh Hưng thực hiện sẽ là một dấu hỏi lớn cho các nước đã từng hợp tác với Việt Nam trong chương trình chống khủng bố. Liệu từ đây trở đi, chính phủ các nước khi tiếp xúc làm việc với bộ công an Việt Nam trong chương trình chống khủng bố, họ có cảnh giác nghĩ rằng sẽ có ngày, chính những kẻ mình đào tạo, truyền kinh nghiệm chống khủng bố sẽ sử dụng những thứ đó để  thực hiện hành vi khủng bố trên đất nước họ.

 Đây là một cơ hội để các tổ chức đấu tranh ở hải ngoại soạn những bản kiến nghị, tố cáo công an Việt Nam lợi dụng chiêu bài chống khủng bố để đàn áp những người bất đồng chính kiến, cũng như sử dụng vào những việc bất chính tại các quốc gia khác như buôn lậu, buôn người và hành vi bắt cóc nói trên. Cần phải gửi tới những dân biểu các nước để họ đòi hỏi chính phủ nước họ phải rà soát , thẩm tra những công an Việt Nam được điều sang nước họ trong chương trình này, hoặc dừng cả chương trình để xem xét lại.

Ngày 22 tháng 12 năm 2015, đại tá Hà Minh Trân cục phó cục A67 phát biểu trong một buổi tập huấn về chống khủng bố tại Hà Nội rằng.

- Hoạt động khủng bố ở Việt Nam chưa xảy ra, nhưng đa phần các tổ chức khủng bố người Việt lưu vong ở nước ngoài đã có kế hoạch bắt cóc những cán bộ Việt Nam đi công tác tại nước ngoài nhằm gây áp lực với chính phủ Việt Nam.

Những gì ông đại tá Hà Minh Trân , cục phó cục chống khủng bố nói, chính là những điều mà cấp trên của ông trung tướng Đường Minh Hưng thực hiện.

 Không có gì để chối cãi được,  chính phủ Việt Nam đang lợi dụng chiêu bài chống khủng bố để thực hiện hành vi khủng bố của họ. Chính trong khi bịa ra giả thiết các tổ chức đấu tranh ở nước ngoài bắt cóc cán bộ cộng sản Việt Nam, họ đã tập tình huống bắt cóc những đối tượng họ muốn bắt ở nước ngoài. Xác định làm được điều này, Nguyễn Phú Trọng mới mạnh mồm tuyên bố Trịnh Xuân Thanh không trốn được đâu, thế nào cũng bắt được. Bởi Nguyễn Phú Trọng chắc chắn biết rằng mạng lưới của cục A67 có thể bắt Trịnh Xuân Thanh dễ dàng bất cứ lúc nào,  Nguyễn Phú Trọng đã đợi khi yêu cầu dẫn độ Trịnh Xuân Thanh do Nguyễn Xuân Phúc đề nghị Đức trong chuyến di G20 không được đáp ứng, lúc ấy mới quyết định bắt cóc Thanh về.

 Giá như Việt Nam không đưa Trịnh Xuân Thanh lên truyền hình đầu  thú sớm, họ cứ lặng lẽ giam Trịnh Xuân Thanh một thời gian dài điều tra, ép tội, củng cố chứng cứ và đưa ra toà, họ có sự chủ động đối phó với phản ứng của Đức hơn. Dường như ý định của những kẻ tổ chức bắt cóc cũng muốn như vậy. Nhưng có lẽ vì nôn nóng muốn tỏ ra cho thiên hạ biết là mình oai phong thế nào, nói là làm thế nào, Nguyễn Phú Trọng đã sai người đưa tin gây áp lực cho những kẻ bắt cóc buộc phải đưa Thanh lên tivi, để dư luận thấy rõ ràng quyền lực rất mạnh của Nguyễn Phú Trọng.  Ngay sau tin Trịnh Xuân Thanh đưa lên truyền hình Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng dương dương tự đắc phát biểu đầy đắc thắng.

 Trọng không ngờ rằng, chính việc áp lực đưa Trịnh Xuân Thanh lên truyền hình sớm như vậy, đã khiến cho quan hệ Việt Đức từ đối tác chiến lược trở thành mối quan hệ càng ngày càng tệ hại hơn.

 Chẳng một đảng phái chống cộng nào, tổ chức khủng bố nào,  chẳng một nhân vật bất đồng chính kiến nào ở Việt Nam và hải ngoại có thể nói một câu vu vơ ngắn gọn về Bắc Hà, khiến nền chứng khoán của cộng sản Việt Nam mất hàng tỷ usd, một câu nói vu vơ về Trịnh Xuân Thanh dẫn đến tan tành quan hệ Việt Đức, nếu tính tiền của, công sức xây dựng mối quan hệ đối tác chiến lược này ra tiền , hẳn nó gấp hàng chục hay hàng trăm lần số tiền thất thoát ở PVC. Những câu nói của Trương Huy San tức Osin hay Huy Đức phải xếp vào những câu nói đắt tiền nhất trong lịch sử Việt Nam, anh ta xứng đáng là nhà báo xuất sắc nhất Việt Nam trong vòng 100 năm qua.

Trong thời buổi đen trắng khó lường, như kẻ chống khủng bố lại chính là kẻ khủng bố. Chuyện ai đó xây dựng nhưng hiệu quả ngược lại,  là điều không thể loại trừ. Những hành động, phát ngôn của Trương Huy San, Đường Minh Hưng, Nguyễn Phú Trọng....biết đâu lại là những người có công lao lớn nhất trong việc làm suy yếu thể chế cộng sản này.

 Tuy nhiên để hành động của các nhân vật trên được hiệu quả, các tổ chức nhân quyền, các tổ chức đấu tranh đừng quên việc gửi khiếu nại, tố cáo về hành vi lợi dụng chiêu bài chống khủng bố để thực hiện khủng bố của CSVN qua vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. 

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

Trịnh Xuân Thanh - Dê tế thần thực sự.

Cuối cùng thì những ầm ĩ về 3200 tỷ thất thoát ở PVC không còn được nhắc tới khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc từ Đức về Việt Nam. Thay thế vào đó dư luận được nghe đến môt vụ án mà Trịnh Xuân Thanh tham nhũng đến những 18 tỷ.

 Chẳng mấy ai chú ý đến chi tiết đầy voi đuôi chuột này, không thấy ai ngẩn ngơ hỏi tại sao thất thoát đến 3200 tỷ gây phẫn nộ dư luận, khiến bao nhiêu người sôi sục mà bây giờ chỉ lôi ra được 18 tỷ. Con số còn chưa nổi 1% tổng số 3200 tỷ kia. Đã thế không phải là chứng cứ trực tiếp mà chỉ là  lời khai của Đào Duy Phong, cấp dưới của Thanh. Đặc biệt chú ý là Đào Duy Phong bị bắt điều tra trước đó đã lâu, không hề khai gì đến Trịnh Xuân Thanh trong phiên toà sơ thẩm vào hồi tháng 6 năm 2016. Nhưng đến tháng 3 năm 2017, trong phiên toà phúc thẩm thì bỗng nhiên Đào Duy Phong khai rằng có ý kiến chỉ đạo của Trịnh Xuân Thanh trong vụ bán giá thấp hơn thực tế đất ở dự án Thanh Hà để ăn tiền chênh lệch.

Lời khai của ông Phong trong phiên toà phúc thẩm nói rằng có ý kiến của Trịnh Xuân Thanh, nhưng không nói rằng Trịnh Xuân Thanh đã nhận tiền từ vụ việc này chưa. Ông Phong khai rằng thực hiện ý kiến chỉ đạo của Thanh, nhưng việc mua bán xong rồi chưa gặp được Trịnh Xuân Thanh để đưa tiền chênh lệch đó.

Một ngoại lệ nữa là khi ông Phong khai thiếu cơ sở như vậy, toàn án phúc thẩm ra quyết định khởi tố Trịnh Xuân Thanh tội tham nhũng. Điều này gây khó hiểu cho dư luận, bởi ở nhiều vụ án khác bị cáo bị cắt chặn không cho khai như vụ đại biểu quốc hội Châu Thị Thu Nga định khai về việc chạy tiền làm đại biểu quốc hội.

Người ta dấy lên câu hỏi rằng tại sao toà án không kiến nghị viện kiểm soát, công an để điều tra cho rõ mà vội vàng đưa ra quyết định khởi tố như vậy. Trả lời câu hỏi này, ông Trương Hoà Bình phó thủ tướng đảm nhiệm về khu vực pháp luật đã nói rằng đây là quyền của toà có trong chế định, chỉ vì trước giờ ít sử dụng vì có nhiều hạn chế, sau này sẽ chú ý hơn. Thời gian tới yêu cầu toà án các cấp kiến nghị khởi tố theo đúng pháp luật.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu với cử tri rằng vụ án này đang điều tra Trịnh Xuân Thanh theo hướng tham nhũng. Ông nói rằng vụ án này phải đưa ra ngay trong đầu năm 2018.

Hãy điểm lại những bất thường trong việc khởi tố Trinh Xuân Thanh ở vụ án Thanh Hà.

Thứ nhất đang ầm ĩ định hướng về 3200 tỷ thất thoát, tham nhũng, nhưng chỉ xử vụ 18 tỷ chỉ hơn 0, 05%.

Thứ hai lời khai lại từ phiên phúc thẩm, trong khí đó phiên sơ thẩm không khai. Lời khai chỉ từ một phía không có chứng cứ văn bản nào, chỉ nói là ý kiến miệng, tiền lại quả cũng chưa đưa.

Thứ ba toà án làm chuyện lạ lùng là đưa ra quyết định khởi tố, trong khi lẽ ra theo thông thường sẽ chuyển vụ việc cho viện kiểm sát hay cơ quan công an điều tra xem có đủ căn cứ khởi tố không.

Thứ tư từ tổng bí thư, phó thủ tướng áp đặt điều tra theo hướng tham nhũng. Can thiệp thô bạo vào quá trình điều tra khách quan, định hướng định tội cho Trịnh Xuân Thanh. Không những thế ông tổng bí thư còn định cả ngày phiên toà phải diễn ra.

Đến một đứa trẻ con cũng thấy, đây là một vụ ghép tội trắng trợn, chà đạp lên pháp luật, quá trình tố tụng, điều tra của pháp luật do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chủ mưu nhằm vào Trịnh Xuân Thanh.

Mục đích Nguyễn Phú Trọng làm vậy để làm gì.?

Có nhiều lý do, lý do thứ nhất là Nguyễn Phú Trọng muốn cứu vãn uy tín khi chỉ đạo  lời khai của Đào Duy Phong ở vụ án phúc thẩm rằng Trịnh Xuân Thanh tham nhũng. Bởi suốt thời gian trước đó Trọng sai công an và ban kiểm tra trung ương rà soát tìm kiếm tội trạng của Trịnh Xuân Thanh tham nhũng bất thành trong cáo buộc thất thoát 3200 tỷ. Thanh đã trốn đi và tố cáo Trọng trù dập, tư thù cá nhân vì những hiềm khích ghen tị từ tính chất đồng hương gây ra. Trọng phải bằng mọi cách khép Thanh vào tội tham nhũng nào đó để chứng minh rằng chỉ đạo của ông ta đối với Thanh là đúng chứ không phải do tư thù cá nhân.

Lý do thứ hai là Trọng muốn các quan chức trong bộ máy cộng sản Việt Nam rằng Trọng là một ông vua, và khi đã là một ông vua thì ý muốn của Trọng dù bất chấp pháp luật, dư luận, muốn ai chết được chết, muốn ai sống được sống, cũng sẽ được thi hành như thánh chỉ anh minh.

Lý do thứ ba là Trọng đã âm mưu bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ trước, bởi vậy y tuyên bố Trịnh Xuân Thanh không trốn được đâu, dù y biết rõ Trịnh Xuân Thanh đang ở Đức, y tuyên bố bằng mọi giá sẽ bắt Trịnh Xuân Thanh. Vì thế ý chỉ đạo dựng lên vụ án phúc thẩm của Đào Duy Phong khai vu vơ Trịnh Xuân Thanh liên quan, chỉ đạo toà ra quyết định khởi tố tham nhũng. Hòng tạo lý do để bắt cóc Trịnh Xuân Thanh mà không bị dư luận chê bai vì sử dụng hành vi khủng bố trên dất Đức, dự phòng biện minh quy theo cách quy chụp nước Đức bao che cho tội phạm tham nhũng để dư luận cảm thông. Việc chỉ đạo đưa vụ án ra xét xử sớm Trịnh Xuân Thanh cũng nhằm mục đích này.

Tất cả cho thấy Nguyễn Phú Trọng là một kẻ ích kỷ và tham vọng quyền lực cũng như danh tiếng, y sẵn sàng bất chấp pháp luật, chà đạp lên hình ảnh nhà nước pháp quyền cũng như mối quan hệ đối tác chiến lược với nước Đức mà Việt Nam phải dày công xây dựng, đánh đổi cả hình ảnh quốc gia chỉ để thoả mãn quyền lực cá nhân mình.

Điều hài hước hơn tất cả những phi lý trong vụ án khởi tố Trịnh Xuân Thanh tham nhũng 18 tỷ ở dự án Thanh Hà là dự án này cũng, sai phạm do tham nhũng đến hàng ngàn tỷ, tất cả xảy ra ở thời điểm Thân Đức Nam phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội hiện nay chịu trách nhiệm chính. Cũng những sai phạm như hạ gía đất thấp, chuyển nhượng cổ phần giá thấp áp đặt cho Trịnh Xuân Thanh, Thân Đức Nam cũng làm y như vậy với cả dự án. Nói ví von có thể ví rằng ở vụ việc Thanh Hà thì Trịnh Xuân Thanh liên quan đến việc mất đuôi  đuôi voi ở dự án Thanh Hà, còn Thân Đức Nam là mất cả con voi vì chủ dự án này là Cienco5 do Nam làm chủ tịch hội đồng quản trị.

Thế nhưng Thân Đức Nam không hề hấn gì, Nam vẫn ngênh ngang cùng bộ sậu tung hoàng khắp nơi, trong khi Trịnh Xuân Thanh bị ép tội theo chỉ đạo của Nguyễn Phú Trọng. Điều đó cho thấy không có chuyện chống tham nhũng của Nguyễn Phú Trọng, chỉ có những thanh trừng những kẻ không cùng dây mà thôi. Nếu đưa Trịnh Xuân Thanh vào chuyện tham nhũng 18 tỷ ở dự án Thanh Hà, Nguyễn Phú Trọng cần phải đưa cả Thân Đức Nam ra toà vì việc chuyển nhượng, bán giá thấp dự án này hơn thực tế 1500 tỷ. Còn không chỉ có những kẻ xu nịnh Nguyễn Phú Trọng vì động cơ trục lợi mà khen ngợi y rằng y là con người vô tư , khách quan chống tham nhũng mà thôi.

Trọng không xử Thân Đức Nam trong dự án này, tất cả những gì Nguyễn Phú Trọng làm không những chẳng được lòng dân, trái lại người ta càng nghĩ y là một kẻ thâm hiểm mang nặng tư thù  nhỏ mọn với Trịnh Xuân Thanh. Việc ép tiến đô vụ án và đưa Trịnh Xuân Thanh vào mức án tử hình để thoả mãn thù hận cá nhân cũng như thể hiện quyền lực của Nguyễn Phú Trọng sẽ gây tác động rất xấu đến quan hệ Việt Đức.

 Bắt cóc một người xin tị nạn mang về xử tử hình, chắc hẳn nước Đức sẽ phẫn nộ. Ở Đức không có án tử hình, chỉ cần TXT làm đơn tị nạn với lý do tội của mình ở Việt Nam sẽ bị kết án tử hình, Thanh dù không được tị nạn đi nữa , cũng không bao giờ bị trả về Việt Nam.

Trọng vì tư thù cá nhân đã khiến y điên cuồng chỉ đạo những việc rất tồi tệ, cả trung ương không ai dám ngăn hắn , như một tên hôn quân cuồng bạo, ai cũng sợ bị hắn điên mà hại đến mình. Bởi vậy Trọng sẽ còn làm nhiều điều điên rồ nữa chứ không phải dừng lại ở vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

Chuyện tư cách người đấu tranh.

Thật sự thì tôi không còn theo những cách đấu tranh của những người được gọi là đấu tranh nữa. Một thời gian dài vừa qua nhìn lại mình, tôi chính thức nhận ra mình không phải là người đấu tranh. Đúng như điều tra viên Thuỷ của an ninh Hà Nội nói với tôi trong một lần hỏi dung.

- Ông chỉ chọc ngoaý chứ đấu tranh gì cái loại ông.

Lúc đấy tôi nghĩ Thuỷ nói khinh miệt mình, nhưng về sau này tôi ngẫm ra thấy hắn nói đúng.

Khi gặp Trịnh Xuân Thanh, nhiều người đấu tranh chê trách tôi là người đấu tranh cho tiến bộ mà lại đi bắt tay với một tên quan chức tham nhũng. Lúc ấy tôi càng nhận ra rằng mình không phải là người đấu tranh thật, đến cả an ninh và người đấu tranh dân chủ cùng nhận định thế thì còn gì mà nghi ngờ nữa.

Từ đó tôi nhận mình không phải là người đấu tranh, cũng chả có lý tưởng gì. Thật đấy, không phải tôi vờ vịt hay hờn giận gì mà nói thế đâu. Các bạn cứ phân tích ra mà xem, tôi chưa bao giờ chính thức đòi quyền con người, quyền tự do ngôn luận, đòi đa đảng, đòi dân chủ hay nhân quyền gì hết. Tôi chỉ bình luận, chém gió về những việc nhà nước Việt Nam làm theo đánh giá của tôi. Như người ta bình luận về bóng đá,  hai đội đang diễ ra như thế nào, ai thắng thua ra sao, ai ăn gian, tiểu xảo thế nào.

Tôi chưa bao giờ hô hào lật đổ chế độ cộng sản, cũng chưa từng đòi xoá bỏ cờ đỏ và kêu gọi lá cờ vàng tung bay trên quê hương. Nhưng tôi cũng không bao giờ phản đối những người mong muốn điều đó, tôi vui nếu mong muốn đó thành sự thật. Vì nói thẳng ra rằng chả có gì xấu hơn cái thể chế cộng sản này cả.

Tôi giúp đỡ tiền cho nhiều người, nhưng đó cũng chẳng phải là ủng hộ đấu tranh gì cả. Chẳng qua họ là những người bị bắt bớ, gia cảnh khó khăn. Tôi giúp đỡ họ như nhiều người làm từ thiện giúp đỡ hoành cảnh nọ kia trên báo chí. Ở đây tôi giúp những người tôi từng biết, như thế cảm giác  thoải mái hơn là giúp cho người mình không gặp, không biết bao giờ. Tôi tặng người này vài chục triệu, người kia một hai ngàn usd mà chẳng bao giờ tôi quan tâm họ sẽ làm gì. Có thể là vài hôm sau họ chửi tôi loại cơ hội, vài bữa nữa họ đụng độ với những người đấu tranh khác, dăm tháng nữa họ thành tay sai cộng sản hay dân chủ cuội tôi cũng chả quan tâm. Chưa bao giờ tôi giúp tiền ai để bảo họ làm gì, thậm chí họ có định kể tôi nghe họ sắp làm gì tôi cũng ngăn cản không cho họ kể.

Đừng một người đấu tranh nào kể cho tôi nghe việc anh ta đã làm hay sắp làm. Tôi không muốn nghe gì hết cả về những điều ấy.

Tôi không phải là dân chủ cuội hay đấu tranh cuội, cái này tôi khẳng định, vì tôi có phải là dân chủ hay đấu tranh đâu để mà cuội.

Các bạn để ý, tôi chả bao giờ có ý tưởng gì, khởi xướng kế hoạch gì, tôi cũng chả bao giờ bàn bạc với một người đấu tranh nào về kế hoạch phát triển một phong trào gì đó.

Bọn dư luận viên liệt tôi vào những người đấu tranh, đó là âm mưu thâm hiểm của chúng. Chúng biết tôi có nhiều tính xấu, quá khứ bất hảo, vô học ...nên chúng liệt tôi  vào hàng ngũ đấu tranh để mục đích bôi nhọ những người đấu tranh chân chính. Các bạn đọc và các bạn đấu tranh đừng nên mắc mưu chúng.

 Nếu là người có lý tưởng đấu tranh, lẽ ra tôi phải ở lại Việt Nam sát cánh cùng mọi người, chịu đựng những cam go như bao người đấu tranh khác. Nhưng không, tôi có cơ hội là tếch thẳng một lèo mất hút con bà hàng lươn, không một lần ngoái đầu nhìn lại. Tôi ở nước ngoài sung sướng, được học bổng hậu hĩnh, đi đây đi đó và tự do khoác lác chẳng bị ai bắt bớ gì.

Nhiều người đấu tranh được ra nước ngoài như tôi, họ nghèo lắm. Ở cuộc sống mới họ phải vật lộn đủ thứ để thích nghi. Tôi sang Mỹ thăm anh bạn cũ Hải Điếu Cày, nói là bạn cũ vì tôi và anh gặp nhau từ năm 2007. Lúc đó anh Hải đề cập chuyện tham gia câu lạc bộ nhà báo tự do, đấu tranh cho tự do ngôn luận. Tôi lắc đầu từ chối, tôi bảo tôi chỉ chọc ngoáy chế độ này cho vui, không có gan theo việc như vậy.

Anh Hải ở trong căn nhà chưa đầy 12 mét vuông, kê được cái giường và cái bàn viết, lúc tôi đến anh còn đang xoay sở mấy trăm usd trả tiền thuê nhà.

Sự tương phản về kinh tế giữa tôi và anh Hải nói lên điều gì.?

Một điều thôi, tôi không phải là người đấu tranh. Tôi là kẻ cơ hội, luôn tỉnh táo nắm bắt những cơ hội tốt cho bản thân mình, từ việc có học bổng nước ngoài và khi ra nước ngoài mánh mung, buôn bán, đánh quả thế nào cho ra tiền.

Hôm nay lần nữa tôi xác định tư thế của mình, để những nhà đấu tranh dân chủ thực sự không bị vấy bẩn vì người như tôi, cho thiên hạ rõ rằng, những kẻ xấu như tôi không nằm trong hàng ngũ những người đấu tranh dân chủ. Những gì tôi làm là mục đích cho cá nhân tôi mà thôi. Như bọn Sơn Đông mãi võ múa may để bán thuốc dạo trị thương, tôi ba hoa chém gió thu hút khác đọc đông để bán hàng gia dụng xoong nồi, bếp núc. Đừng nghĩ những bài viết của tôi là mục đích gì cao cả rồi xếp tôi vào hàng ngũ những người đấu tranh dân chủ.


Mấy ngày nay trong giới đấu tranh rộ lên tranh cãi chung quanh việc luật sư Võ An Đôn và Hà Huy Sơn về việc Mẹ Nấm không nhận tội và chịu bản án nặng nề. Trên tư cách một người ngoài cuộc, không nằm trong hàng ngũ đấu tranh, nhìn nhân sự việc tôi có chút suy nghĩ muốn nói.

Thứ nhất nói riêng về việc luật sư Hà Huy Sơn chuyển lời của công an đến mẹ Nấm về việc nhận tội sẽ được giảm nhẹ. Tôi nghĩ việc này Hà Huy Sơn làm đúng, anh ta có thể cung cấp cho Mẹ Nấm những giải pháp mà anh ta biết, và để Mẹ Nấm tự lựa chọn. Tôi chỉ nói riêng về việc chuyển thông tin như thế, không ủng hộ về việc khác. Ví dụ công an nói thế nào, anh Sơn gặp Mẹ Nấm nói công an nói vậy, nguyên xi lời.

Thứ hai tôi hoàn toàn ủng hộ luật sư Võ Văn Đôn đã công khai việc công an cộng sản Việt Nam bắn tin đến mẹ Nấm như vậy. Việc làm này là cần thiết và đúng nghĩa bảo vệ quyền lợi về danh dự cho Mẹ Nấm. Phải nói trước khi phiên toà xẩy ra, người dân mới thấy tư cách dũng cảm dám chấp nhận bản án tù đày dài đằng đẵng của Mẹ Nấm. Nếu luật sư Đôn không nói ra, không ai biết đến chuyện đã có mặc cả và mẹ Nấm không chấp nhận sự mặc cả ấy, thì sự dũng cảm của mẹ Nấm chỉ được đánh giá đúng một phần. Nhưng nhận được thông điệp mặc cả trước như thế, mà Mẹ Nấm vẫn hiên ngang khước từ mới càng rõ khí phách của cô.

Tôi không ưa Mẹ Nấm, trong lúc này tôi vẫn nhận như vậy. Nhưng không ưa cách nói chuyện cô ta với những người đấu tranh khác, là một chuyện khác hẳn với việc ưa hay không công việc của cô ta làm, khí phách mà cô ta thể hiện. Chưa bao giờ tôi chỉ trích hay lên án những phong trào mà cô ta khởi xướng, cũng chưa bao giờ tôi nhận định xấu về mục đích những việc cô ta làm. Vài kẻ nghĩ rằng bây giờ tôi thấy cô ta như thế, phải có lời khen, để che đậy chuyện tôi không ưa cô ta trước kia. Đúng là vớ vẩn, con người tôi đã khẳng định mình là xấu xa, chả việc mẹ gì phải hối lỗi kiểu lập công chuộc tội cả. Nói hôm nay là nói việc nào ra việc đó mà thôi.

Trong các phiên toà của chế độ cộng sản xử người bất đồng chính kiến, luật sư chẳng là cái gì cả. Chẳng những thế còn có tác dụng là cho người ta thấy chế độ cộng sản xử người bất đồng chính kiến, có cho luật sự được tự do bào chữa, có lợi cho hình ảnh chế độ cộng sản mà thôi.

Luật sư trong những phiên toà thế này chỉ có hai phần việc cần làm, việc thứ nhất là chuyển nguyên văn những lời mặc cả qua lại giữa hai bên. Việc thứ hai là biết rõ chẳng tác dụng gì đến kết quả phiên toà, thì cung cấp những thông tin về quá trình tham gia bảo vệ người bất đồng chính kiến, giúp cho dư luận thấy những trò đen tối, bất chấp luật pháp của chế độ cộng sản và đồng thời cho dư luận thấy hình ảnh bất khuất, can trường của những người đấu tranh. Đấy là việc nên làm, chứ không phải là tiết lộ có hại cho thân chủ.

 Là luật sư bào chữa, mong muốn thân chủ của mình được nhận mức án phạt càng nhẹ càng tốt, hoặc vô tôi càng tốt hơn nữa. Đó là mục đích chính đáng của nghề luật sư. Nhưng làm việc đó bằng luận cứ bào chữa, bằng tranh tụng mới đáng tự hào. Chứ bằng những cách đi đêm, thoả hiệp thì không đúng với bản chất nghề nghiệp, nhất là ở những vụ án chính trị thế này. Cho nên đừng có vẻ thương hộ thân chủ, và đừng có vẻ ân hận là mình đã không làm được gì giảm nhẹ cho thân chủ.

Mẹ Nấm nhận mặc cả thoả hiệp, nhân tội cúi đầu xin khoan hồng để làm gì. Giảm được bao nhiêu năm, xuống 5 hay 3 năm ? Như Nguyễn Văn Hoá thành khẩn nhận tội từ lúc bị bắt cho đến lúc ra toà vẫn thành khẩn xin khoan hồng, nói rằng bị thế lực này nọ xúi dục mà vẫn còn bị 7 năm tù

Nếu Mẹ Nấm sợ hãi bản án này, hẳn cô ta đã không làm ngay từ đầu những việc mà cô ta biết sẽ phải gánh chịu những đòn thù khốn nạn và man rợ của chế độ cộng sản, cô ta là người nể phục Trần Huỳnh Duy Thức, hẳn nhiên cô ta lường được những gì mình bị cộng sản trả thù.

Và hơn hết, cô ta không phải bây giờ mới đi tù. Là một con người có trách nhiệm với đất nước, ai ý thức được điều đó đều đã trở thành tù nhân của chế độ cộng sản. Từ hơn mười năm trước đây khi đi vào con đường đòi hỏi chủ quyền cho đất nước và quyền con người cho dân tộc Việt Nam, Mẹ Nấm tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã trở thành một tù nhân từ đó. Việc một con người bị giam lỏng về thể xác như quyền tự do đi lại, cuộc sống gia đình và giam chặt chả có nghĩ lý gì khác nhau. Điều mà  cộng sản không làm được trước một người mẹ đang nuôi hai đứa con thơ là chúng không giam được tinh thần, ý chí của cô ta. Đó là sự thất bại nhục nhã nặng nề của chế độ tàn bạo này.

 Đừng đánh giá rằng những năm tháng tù đày xa cách con cái, những đứa trẻ con của Mẹ Nấm không được nuôi dạy tốt và lấy điều đó ra để uy hiếp khủng bố tinh thần. Ở cái đất nước này đầy những loại bố mẹ ươn hèn, xu nịnh hàng ngày chăm con cái, nhưng có gì đảm bảo chúng thành người, nhiều trường hợp con cái của những loại ấy lớn lên thành loại ăn chơi đàng điếm, phá  gia chi tử. Nhưng có trường hợp mẹ mất sớm, cha đi tù gần 10 năm như gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, những đứa con của anh ta vẫn sống tốt và đầy tư cách thành người. Đấy là ở hồi thông tin, tin tức còn hạn chế, những người như anh Tuấn không được biết đến như những người đấu tranh bây giờ.

Cuối cùng cũng nói rõ quan điểm của mình về việc làm của Hà Huy Sơn và Võ An Đôn, tôi nghĩ rằng những gì Võ An Đôn làm là đúng, chỉ có điều anh ta nên nói có ý kiến của công an như thế với Mẹ Nấm trước phiên toà, không cần thiết phải nói ai là người chuyển lời.

Ở vụ án này, tôi nể phục Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Võ An Đôn.

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Sắp có thêm uỷ viên bộ chính trị là công an.

Cựu giám đốc công an tỉnh Nghệ An Phan Đình Trạc từng tốt nghiệp trường đại học an ninh. Năm 2013 Trạc được đích thân Nguyễn Phú Trọng gọi từ Nghệ An ra Hà Nội nhận chức phó ban nội chính trung ương, phụ tá cho Nguyễn Bá Thanh. Không mấy ai nghĩ rằng, đang đương chức bí thư một tỉnh lớn về làm phó ban như vậy, Trạc còn có tương lai đi tiếp. Nhưng dường như Nguyễn Phú Trọng đã cân nhắc con đường xây dựng quyền lực của Trọng trong những năm sau dó, không thể không có những tay chân xuất thân từ công an, an ninh.

Vì thế sau đại hội đảng khoá 12, Trọng cất nhắc Trạc lên làm trưởng ban nội chính trung ương, để rồi chỉ năm sau đó nữa, chính Trọng lại đưa Phan Đình Trạc vào ban bí thư.

Trọng không chỉ đưa Trạc vào làm thành viên của Ban Bí Thư để tăng cường thêm tay chân của mình trong Ban quyền lực nhất đảng này, mục đích của Trọng còn sâu xa hơn là tạo bước đệm cho Trạc vào bộ chính trị, nơi vừa khuyết mất một ví trí do Đinh La Thăng bỏ lại và một ví trí nữa sắp trống do Đinh Thế Huynh để lại.

Thường trực ban bí thư Đinh Thế Huynh bỗng nhiên bị mắc một căn bệnh kỳ lạ trước thềm trung ương 5, một trung ương quan trọng sẽ phế truất người đồng hương thân thiết của ông là Đinh La Thăng. Cũng kỳ lạ hơn nữa là chưa biết bệnh tình ông Huynh sẽ ra sao, Nguyễn Phú Trọng như biết trước đã đẩy gấp đàn em Trần Quốc Vượng của mình vào thế chỗ dưới sự đồng loã của Phạm Minh Chính, trưởng ban tổ chức trung ương và cũng từng là một tướng công an.

Vì sao Chính nhanh chóng đồng loã với Trọng để cho Vượng lên thay Đinh Thế Huynh.?

Tất cả là vì lợi ích. Đó là sân bay Long Thành, một món hời lớn mà Chính đang trông đợi.
Những gì béo bở ở dự án siêu khủng này sẽ vào tay Vũ Văn Tiền, tức Tiền Còi, người đồng hương của Trần Quốc Vượng. Nếu Vượng làm thường trực ban bí thư, dự án này sẽ được ủng hộ lớn và nhanh chóng được quốc hội thông qua.

Sự thật diễn ra đúng như vậy, tại buổi họp quốc hội, Phạm Minh Chính lớn tiếng đòi phải dành lực để xây sân bay Long Thành kể cả phải tiết kiệm ngân sách, Trần Quốc Vượng phát biểu tán đồng. Dự án được thông qua nhanh chóng.

Ai cũng biết Tiền Còi sẽ đưa nhà thầu Trung Quốc vào dự án trong điểm về chính trị, an ninh này của Việt Nam. Chuyện này Tiền Còi công khai trên báo chí trước đó rằng y sẽ mời nhà thầu Trung Quốc hợp tác xây dựng sân bay Long Thành, lúc đó dư luận báo chí phản đối, nhưng khi Phạm Minh Chính và Trần Quốc Vượng công khai ra mặt ủng hộ, không còn báo chí nào dám khơi lại chuyện Tiền Còi bắt tay với nhà thầu Trung Quốc nữa.

Vì thế, sẽ không có gì ngạc nhiên khi Nguyễn Phú Trọng khi tiếp xúc với Tập Cận Bình đã đưa cặp đôi Phạm Minh Chính, Trần Quốc Vượng ra mắt ông chủ thực sự của Việt Nam họ Tập.


Tiền, dự án, đỡ đầu chính trị là tất cả những gì đang diễn ra trong giới lãnh đạp chóp bu của cộng sản Việt Nam ngày nay. Cũng có những tài phiệt đứng đằng sau như Vũ Văn Tiền, có ngoại bang như Tập Cận Bình và có bè lũ thao túng chính trường vì những mục đích trên.

Nguyễn Phú Trọng được lợi gì ở vụ này, y đưa được tay chân của y là Trần Quốc Vượng nắm ban bí thư, Phạm Minh Chính được Tiền Còi cắt phần từ dự án Long Thành và sự nhìn nhận của ông chủ Tập, có thêm đồng minh Trần Quốc Vượng. Còn Vượng được lên chức dễ như xơi trà, lại thêm phần đồng hương Tiền Còi sẽ chia từ dự án Long Thành.

Nhưng Trọng còn có lợi là đưa thêm được tay chân nữa của mình là Phan Đình Trạc vào ban bí thư, làm bàn đạp để  nhăm nhe xếp tiếp cho Trạc chức chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương, lúc đó đương nhiên Trạc sẽ thành uỷ viên bộ chính trị.

Trong ván bài nhân sự này, Trọng chỉ cần đưa người của mình vào nắm các vị trí quan trọng trong đảng để củng cố vị trí của mình, thoả mãn sự háo danh muốn làm một lãnh tụ cao cả ngời sáng của đảng như Hồ Chí Minh. Y không cần tiền, bởi như Trịnh Xuân Thanh từng nói, nếu mỗi năm một lần, một uỷ viên trung ương gặp Nguyễn Phú Trọng với phong bì nhẹ nhất như Hậu Giang là 10 ngàn usd thì với 200 uỷ viên trung ương, chỉ cần nửa con số đấy thôi là Trọng đã có mỗi năm 1 triệu USD tiền biếu vặt mà không cần phải dính dáng đến dự án khủng nào.

Thâm hiểm nhất là để cho việc sắp xếp tay chân của mình vào các vị trí then chốt êm ấm, Trọng không ngừng việc liên tục đẩy những người khác vào thế khó, như bị thanh tra, kiểm tra, khiến họ phải bận tâm lo cho bản thân mà không dám đụng đến chuyện Trọng sắp đặt nhân sự. Trong những ngày quý 4 năm 2017  Nguyễn Phú Trọng đã sai ban bí thư thành lập đoàn thanh tra để buộc Nguyễn Xuân Phúc phải đã nhiều việc lại phải chuốc thêm lo lắng đối phó.

Sa thải được Huynh, hạ bệ được Thăng, khuất phục được Quang..giờ Trọng chỉ còn dìm đầu Nguyễn Xuân Phúc xuống vị trí nô tì mà trước đây Phúc hầu Trọng như vậy.

Cuối cùng của năm 2017, khi tung đoàn kiểm tra của Ban bí thư nhằm vào Nguyễn Xuân Phúc, khiến cho Phúc khốn đốn đối phó. Bộ ba Nguyễn Phú Trọng,  Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính sắp xếp cho Phan Đình Trạc sang Trung Cộng  ra mắt các ông chủ chính của Việt Nam nhân dịp Trung Cộng tổ chức họp mặt các đảng độc tài các nước. Trong chuyến đi sang Trung Cộng này đại diện cho đảng CSVN, Trạc đã đi sớm để có thời gian được các ông chủ Trung Cộng dạy bảo và phổ biến những việc phải làm khi thành chủ nhiệm kiểm tra trung ương. Trạc gặp gỡ với phó chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra ĐCSTQ Dương Hiếu Độ và các ban ngành về kiểm tra, chống tham nhũng.



 Chắc hẳn Phan Đình  Trạc sau chuyến đi Trung Cộng này học hỏi kinh nghiệm, như được sự chấp thuận của Trung Cộng. Đến năm 2018 vào hội nghị trung ương nào đó, Trạc sẽ được giới thiệu vào chức chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương và vào bộ chính trị, Trần Quốc Vượng sẽ chính thức giữ chức thường trực ban bí thư thay cho Đinh Thế Huynh từ giã chính trường.

 Sự lớn mạnh của Trần Quốc Vượng , Phạm Minh Chính dưới sự bảo trợ của Nguyễn Phú Trọng đã khiến cho những sân sau của Nguyễn Xuân Phúc phải dè chừng hoạt động kín đáo hơn, chẳng hạn như Đặng Văn Thành, Trần Công Tấn, Vũ Chí Hùng, Thân Đức Nam...

Liệu với bản chất thủ đoạn, lúc có thể nhún nhường quỵ luỵ, lúc khác có thể mạnh mẽ đứng tuyên bố cần thanh tra, kỷ luật cấp trên mình và một đội ngũ hùng hậu các đại gia đứng đằng sau và sự ủng hộ của nhiều tỉnh thành, Nguyễn Xuân Phúc có chịu để cho phe Nguyễn Phú Trọng tước dần quyền lực và thành một thủ tướng bù nhìn, diễn vai hề cho thiên hạ hay không.?

Chúng ta phải chờ thêm thời gian nữa, khi Phan Đình Trạc một tay từng là đại tá công an,  được Trọng tăng cường vào Bộ Chính Trị.

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2017

Phúc Trọng thư hùng 2.

Đối phó với việc Nguyễn Xuân Phúc dùng thanh tra chính phủ lật lại những sai trái ở Ciputra thời mình làm bí thư thành uỷ Hà Nội, đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có một nước cờ đầy khôn ngoan thể hiện bản chất lọc lõi chính trường.

Ngày 25 tháng 11 Nguyễn Phú Trọng triệu họp Ban phòng chống tham nhũng của Đảng do Trọng làm trưởng ban, đich thân Nguyễn Phú Trọng điều khiển phiên họp và đưa ra những việc cần làm của ban này trong thời giạn tới.

Ban phòng chống tham nhũng là ban quyền lực lớn nhất của đảng để xử lý những vấn đề tham nhũng, phải có sự thông qua của ban này thì toà án, công an, viện kiểm sát tiến hành những bước tiếp theo. Trong khối lượng công việc mà Trọng chỉ đạo ban này sắp tới đây làm không có đề cập đến sai phạm đất đai Hà Nội thời Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư.

Điều này có nghĩa Trọng đã vô hiệu hoá được chiêu thanh tra của Phúc về mình. Nếu Phúc quyết lật lại vụ việc sai phạm ở Ciputra cũng không được những thành viên có thế lực trong Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng hỗ trợ, bởi ban này đang phải làm những việc khác mà Trọng giao.

Thành viên của Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương đảng không có tên thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trưởng ban là Nguyễn Phú Trọng, phó thường trực là Phan Đình Trạc người mà Trọng mới cất nhắc vào Ban Bí Thư, các phó ban khác như Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính đều đang là tay chân thân tín của Trọng, các thành viên còn lại đều không thuộc chính phủ quản lý ngoại trừ đơn độc ông tổng thanh tra chính phủ Lê Minh Khải do Nguyễn Xuân Phúc mới đề nghị thay Phan Văn Sáu.

Một điểm rất đáng chú ý là các thành viên trong ban trên đang nỗ lực đẩy tiến độ xây dưng sân bay Long Thành. Uỷ viên Bộ chính trị Trần Quốc Vượng và Phạm Minh Chính đã thúc ép được quốc hội phê duyệt dự án sân bay này một cách nhanh chóng nhất.

http://nld.com.vn/thoi-su/lam-san-bay-long-thanh-ong-pham-minh-chinh-tha-thiet-de-nghi-tiet-kiem-chi-20171027110222514.htm

Dự án này là nguồn tiền béo bở mang về cho phe Nguyễn Phú Trọng, bởi những đối tác xây sân bay Long Thành sẽ là những nhà thầu Trung Quốc với đại gia Vũ Văn Tiền. Đại gia Vũ Văn Tiền còn gọi là Tiền Còi  người đang xôn xao dự luận với những dự án hàng chục tỷ usd và việc kiến nghị thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc để hợp tác với nhà thầu Trung Quốc xây sân bay Long Thành.

http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/dau-tu/dai-gia-vu-van-tien-de-xuat-bat-tay-voi-doanh-nghiep-trung-quoc-xay-san-bay-long-thanh-394967.html

Trước đây khi đi xúc tiến đầu tư hồi quý 1 năm 2017 ở các tỉnh, đến Thái Bình thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hứa hẹn với Tiền Còi nếu Phúc làm tổng bí thư ở hội nghị trung ương 6, Phúc sẽ cho Tiền Còi những dự án tốt nhất, đổi lại Tiền Còi vận động Phạm Minh Chính, Trần Quốc Vượng ủng hộ Phúc làm tổng bí thư. Nhưng cuối cùng việc bất thành, âm mưu soán đạt chức tổng bí thư bại lộ. Tiền Còi đã tấu những lời hứa hẹn của Phúc đến Chính, Vượng.  Và vì thế đã dẫn đến quyết định của phe tổng bí thư dằn mặt Nguyễn Xuân Phúc bằng quyết định thành lập đoàn kiểm tra của Ban Bí Thư vào chính phủ.

 Đứng trước thủ đoạn Nguyễn Phú Trọng dùng quyền lực tổng bí thư chỉ đạo Ban phòng chống tham nhũng, Ban bí thư, ban kiểm tra trung ương để vô hiệu hoá kết luận của thanh tra chính phủ về sai phạm ở Ciputra cách đây 15 năm, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã ra quyết định ngăn chặn nạn đầu cơ đất ở sân bay Long Thành, chỉ đạo quyết liệt không để xảy ra những tiêu cực ở dự án này. Đây là một chiến lược cực kỳ xuất sắc của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, đánh thẳng vào kho lương địch, đe doạ cắt nguồn tiền bạc của bọn Trần Quốc Vượng và Phạm Minh Chính. Thủ tướng đã gửi thông điệp đến cho hai kẻ tay sai của Nguyễn Phú Trọng rằng, nếu như chúng hùa theo Trọng nữa, thì những miếng mồi béo bở ở sân bay Long Thành chúng đừng hòng mơ đến.

https://news.zing.vn/ngan-chan-tuyet-doi-dau-co-dat-xung-quanh-san-bay-long-thanh-post798203.html

Song song với việc đe doạ các tay chân của Trọng ở sân bay Long Thành, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc ban hành nghị quyết 122 của chính phủ về việc đơn giản hoá 52 thủ tục hành chính cho quân đội về chinh sách hành chính, khám chữa bệnh, khen thưởng. Đây cũng là một nước cờ cao tay của Nguyễn Xuân Phúc, một mặt đe doạ cắt miếng ăn của đám đệ tử Nguyễn Phú Trọng, mặt khác ban hành nghị quyết để mua chuộc các sĩ quan quân đội để lấy sự ủng hộ của họ về phía mình.

 Nguyễn Phú Trọng còn đang gặp phải một vấn đề đau đầu vì ảnh hưởng ngoại giao Việt Đức, ông ta  ở tuổi đã cao và uy tín bắt đầù có nhiều dấu hiệu cho thấy giảm sút trong nội bộ đảng. Chắc hẳn nếu ở hội nghị trung ương năm 2018 tới đây ông ta không giới thiệu được tay chân của mình như Phạm Minh Chính, Trần Quốc Vượng làm tổng bí thư kế nhiệm. Lúc đó hẳn đám Chính, Vượng chỉ còn cách quay sang bắt tay với Phúc để còn có miếng ăn, miếng để.

 Trong năm 2018 tới đây trận thư hùng giữa Phúc và Trọng sẽ càng trở nên quyết liệt hơn, đó là lúc  đoàn kiểm tra do ban bí thư thành lập, dẫn đầu bởi chánh văn phòng trung ương đảng Nguyễn Văn Nên đưa ra kết quả thanh tra có làm Phúc nguy ngập hay không. Nếu Phúc qua được đòn thanh tra nà của Ban Bí Thư do Trọng xúi dục, chắc chắn lúc đó ngày tàn của Nguyễn Phú Trọng sẽ đến rất nhanh.

 Sự thay đổi nhân sự ở Đà Nẵng, miền Trung đã khiến cho thủ tướng có thêm nhiều ảnh hưởng ở khu vực này. Tại Đà Nẵng trong phiên họp Apec vừa qua, Phúc đã thể hiện vai trò thủ lĩnh miền Trung khi dẫn Huỳnh Đức Thơ tiếp kiến Tập Cận Bình. Khu vực miền Nam trước nay chưa hề bao giờ ưa thích Nguyễn Phú Trọng, giữa việc phải chọn ủng hộ một tổng bí thư miền Trung như Nguyễn Xuân Phúc và những kẻ khác như Nguyễn Phú Trọng chắc chắn họ sẽ nghiêng về phía Phúc nhiều hơn.

 Trước mắt thời gian này Nguyễn Phú Trọng còn có những lợi thế, nhưng chỉ vài tháng nữa thôi, tình hình sẽ khác hẳn, theo thời gian sức mạnh của Nguyễn Xuân Phúc sẽ càng ngày mạnh hơn.

Hay nhớ lúc mới lên chức thủ tướng, Phúc sang thăm Trung Quốc được Tập Cận Bình đón tiếp với nghi lễ trọng vọng nhất, như một sự tín nhiệm đánh giá cao về tương lai Nguyễn Xuân Phúc.

Thứ Bảy, 25 tháng 11, 2017

Phúc Trọng thư hùng.

Sau khi bị Nguyễn Xuân Phúc dùng thanh tra chính phủ để thanh tra sai phạm đất đai Hà Nội từ tận năm 2002 lại đây, tập trung thanh tra vào sai phạm thời kỳ Nguyễn Phú Trọng làm bí thư thành uỷ Hà Nội. Người ta thấy Nguyễn Phú Trọng  gọi Tô Lâm và Ngô Xuân Lịch cùng hầu hết tướng lĩnh cao cấp của bộ quốc phòng,  đi thăm trường bắn quốc gia giữa lúc cái rét đầu mùa đang về, lúc mà thời tiết trở trời rất độc cho người cao tuổi.

Tại trường bắn, nói chuyện trước mặt chóp bu của quân đội, Nguyễn Phú Trọng giao nhiệm vụ và trọng trách cho quân đội đảm nhiệm hết cả những việc trước kia chỉ có công an làm. Như chống diễn biến hoà bình, chuyển hoá trong nội bộ và âm mưu dân sự hoá của thế lực thù địch.

Rõ ràng Trọng muốn ám chỉ thế lực thù địch nằm trong hàng ngũ cao cấp của đảng, bởi cả ba khái niệm diễn biến, chuyển hoá, âm mưu dân sự hoá đều phải từ cấp cán bộ cao nhất mới thực hiện được. Nhưng vấn đề ở đây không phải Trọng muốn nói đến các động cơ trên, điều mà Trọng muốn nói là Trọng đang có kẻ thù trong nội bộ đảng và đề nghị quân đội phải bảo vệ Trọng, sẵn sàng tấn công vào những quan chức đối thủ của Trọng.

Cũng trong lúc này, Báo Quân Đội Nhân Dân, tờ báo lớn nhất của quân đội do tổng cục chính trị quân đội, dưới quyền của quân uỷ trung ương nơi Trọng làm chủ, đã đưa liên tiếp nhiều bài viết phê phán rất mạnh hàm ý đối tượng là lãnh đạo cao cấp.

Bài báo mới nhất có tên Diệt Trừ Tệ  Báo Cáo Không Trung Thực.

http://www.qdnd.vn/phong-chong-tu-dien-bien-tu-chuyen-hoa/diet-tru-te-bao-cao-khong-trung-thuc-524386

Hãy chú ý đến từ diệt trừ, đó là một từ khá nặng nề và đầy sắt máu. Ai là người báo cáo ? Trước nay chỉ có chính phủ là hay phải báo cáo với trung ương, với quốc hội. Bài báo nhắc nhiều đến tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đang ra sức diệt trừ tệ nạn này, những yếu tố nêu trong bài báo về đối tượng báo cáo không trung thực là có yếu tố chuyển hoá, diễn biến...

Nếu đọc những bản tin trước thấy các báo phê phán tổng cục thống kê nghe lệnh của Nguyễn Xuân Phúc, đã đưa ra báo cáo trung ương và quốc hội con số tăng trưởng thần kỳ, ắt sẽ biết kẻ nói đến trong bài báo chính là Nguyễn Xuân Phúc.

Trước đó cũng trên tờ Quân Đội Nhân Dân này, có một bài báo về thói ham danh lợi.

http://www.qdnd.vn/phong-chong-tu-dien-bien-tu-chuyen-hoa/chua-tri-benh-hao-danh-ham-dia-vi-523723

Bài báo ra đúng vào ngày chính phủ công bố thanh tra đất đai ở Hà Nội thời Trọng làm bí thư, như thế dễ thấy quân đội đang đứng sau lưng Trọng sẵn sàng ra tay cứu chủ tịch quân uỷ bằng cách tấn công lại Nguyễn Xuân Phúc. Những gì trong bài báo đề cập khiến người ta không phải suy đoán nhiều, những điều trong bài báo nói về nhân vật nào đó thì ở ngoài từ lâu nay dân chúng đã thẳng thừng nói về Nguyễn Xuân Phúc như vậy. Hãy nghe một đoạn trích trong bài báo đó để dễ hình dung.


Tuy nhiên, thời nay có những người háo danh, ham địa vị đến mức khác thường. Ở mức độ nhẹ, họ khôn khéo lấy lòng người khác, mua chuộc nhân tâm, ra sức ra luồn vào cúi, nịnh nọt, ton hót cấp trên để mong được bổ nhiệm vào vị trí cao hơn. Nặng hơn, có người dù ở đâu, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến cái ghế mà mình nhắm tới, bằng mọi cách để tiếp cận, leo lên được vị trí ngon, thậm chí không ngại ngần sử dụng đủ thứ mánh khóe, chiêu bài để chiếm đoạt được quyền cao chức trọng. Có người háo danh đến mức bất chấp luân thường đạo lý, quên cả tình bằng hữu, chà đạp lên tình đồng chí, đồng nghiệp, sẵn sàng biến đối tác thành đối thủ, hạ bệ người khác để đạt được tham vọng cá nhân. Dân gian có câu: “Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng”. Cái danh không bằng tài năng, đức độ, thực lực của bản thân tạo ra, mà càng phải mua đắt bao nhiêu thì giá trị của nó càng bị coi thường, rẻ rúng bấy nhiêu!


Hết trích.

Những điều trên cho thấy Nguyễn Phú Trọng đang giăng lưới và đánh ngấm dần từng đòn, còn Nguyễn Xuân Phúc chỉ có một đòn, nhưng rất độc đó là nắm rõ hồ sơ sai phạm của Nguyễn Phú Trọng lúc làm bí thư Hà Nội, Trọng đã tiếp tay cho doanh nghiệp trục lợi , khiến nhà nước thất thu hàng ngàn tỷ đồng.

 Nếu như trong hội nghị trung ương tới đây, hoặc phiên họp của quốc hội tới đây, hoặc có thể là phiên họp của chính phủ. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tung ra bản thanh tra cáo buộc tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng từng ăn tiền để áp giá đất rẻ đến 10 lần cho doanh nghiệp, thì sự nghiệp của Nguyễn Phú Trọng tiêu tùng theo mây khói, không ai còn tin vào cái gọi là chống tham nhũng, hối lộ, suy thoái của ông ta nữa.

Con người Nguyễn Phú Trọng là kẻ thù dai nhớ lâu, bí thư Hậu Giang Bảy Chắc trước kia đã từng khinh miệt nói Trọng già rồi, về nghỉ đi. Bảy Chắc đã bị Trọng lôi cổ ra kỷ luật mặc dù đã về hưu. Trịnh Xuân Thanh đưa đơn tố cáo bộ chính trị về động cơ không trong sáng của Trọng khi kỷ luật đảng viên, Trọng tuyên bố sẽ bắt bằng mọi giá và y rằng Trọng đã bắt được Thanh dù mất đi quan hệ đối tác chiến lược với Đức và làm ảnh hưởng đến hiệp định thương mại Châu Âu bị trì hoãn.

Như những gì Trọng đã thể hiện, Nguyễn Xuân Phúc hầu như không còn đường lùi hay hoà hoãn được với Trọng. Những phát ngôn trên báo quân đội nhân dân cũng chính là phát ngôn của Trọng, tuyên ngôn rất rõ ràng cần phải xử lý một kẻ phản chủ, luồn lách, nịnh bợ leo lên cao, chà đạp cả tình nghĩa đồng chí, anh em. Trong phát ngôn ấy ban đầu là trị bệnh , vài hôm sau nữa là diệt trừ cho thấy quyết tâm của Trọng sẽ trị Phúc đến cùng.

Nhưng để Trọng hạ được Phúc lúc này không phải dễ dàng, Phúc đã có được sự nhìn nhận của Tập Cận Bình như một người kế nhiệm chức tổng bí thư đảng CSVN cực kỳ dễ bảo. Hơn nữa Phúc cũng đã nhanh chóng gây dựng được quanh mình đội ngũ hùng hậu, trong đó có phần lớn lực lượng công an cùng với những đại gia nhiều tiền của, nắm giữ nhiều bí mật của nhiều lãnh đạo.

 Hiện nay hai chiến hữu của Phúc có nhiều sai phạm về quản lý, về tham nhũng cũng như lối sống đồi truỵ là Thân Đức Nam và Huỳnh Đức Thơ đang gây bức xúc trong dư luận, khiến người ta hoài nghi rằng chiến dịch làm trong sạch đảng của Nguyễn Phú Trọng là tránh né những thế lực mạnh, chỉ nhằm dánh các thế lực yếu. Sự hoài nghi này càng có cơ sở hơn khi Huỳnh Đức Thơ mặc dù bị trung ương kỷ luật, nhưng phía chính phủ chần chừ mãi mới đưa ra quyết định cảnh cáo và vẫn để Thơ giữ nguyên chức vụ. Nếu Trọng không phá được sự che đỡ của Phúc với bọn Thân Đức Nam và Huỳnh Đức Thơ, người ta sẽ hiểu rằng thời của Nguyễn Phú Trọng đã cáo chung. Trọng không động được đến đệ tử của Phúc thì chẳng bao giờ động được đến Phúc.

 Lúc đó theo thói phù thịnh, mọi sự ủng hộ trong đảng sẽ dồn lại về cho Nguyễn Xuân Phúc.

Thực lòng mà nói, dù luồn cúi, nịnh bợ và phản anh phản em, bộ dạng đón tiếp khách quốc tế như một thằng hề...dù hàng trăm cái tội như thế. Một tổng bí thư như Nguyễn Xuân Phúc chắc chắn sẽ hơn nhiều một lão già thâm hiểm, cuồng lý tưởng CNXH đến cực đoạn như Nguyễn Phú T

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

Quan hệ Việt Đức đang ra sao.?

Trong hội nghị Apec tổ chức tại Đà Nẵng, Việt Nam vừa qua, Nhiều hình ảnh đón tiếp nguyên thủ nước ngoài của các nhà lãnh đạo Việt Nam đã để lại cho dư luận nhiều dấu hỏi về cách ứng xử, giao tiếp của nguyên thủ Việt Nam.

 Tâm điểm là các ứng xử của thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Ở chuyến đi đến G20 tại Đức. Báo chí Việt Nam đưa tin Phúc đến Đức dự G20 lần này theo lời mời của bà thủ tướng Merkel. Bài báo của Việt Nam nói rõ như sau.

Vào lúc 7 giờ sáng nay (giờ địa phương, tức 12 giờ Hà Nội), chuyên cơ chở Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao VN đã hạ cánh xuống sân bay Frankfurt, bắt đầu chuyến thăm Cộng hòa liên bang Đức và dự hội nghị thượng đỉnh G20 tại TP Hamburg, theo lời mời của Thủ tướng Cộng hòa liên bang Đức Angela Merkel.
Chuyến đi của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Phu nhân thăm Cộng hòa Liên bang Đức, tham dự Hội nghị Thượng đỉnh G20 nhằm tiếp tục triển khai đường lối đối ngoại độc lập tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa các quan hệ quốc tế, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế, củng cố và tăng cường quan hệ Đối tác chiến lược với Đức.

Hết trích.

https://thanhnien.vn/thoi-su/thu-tuong-nguyen-xuan-phuc-toi-duc-va-du-hoi-nghi-thuong-dinh-g20-852361.html

Ai cũng thấy chính Việt Nam nói lý do Việt Nam được mời dự hội nghị G20 với tư cách là chủ nhà hội nghị Apec. 

Thế nhưng  khi Việt Nam tổ chức hội nghị Apec không có nguyên thủ nước Đức đến dự, phía Việt Nam giải thích lý do rằng nước Đức không phải là thành viên Apec nên không có mặt.

Câu hỏi đặt ra là có phải không phải thành viên Apec thì không đến dự hội nghị Apec không.? 

Không phải, dù không phải là thành viên Apec cũng được mời dự Apec tại Việt Nam và được đón tiếp long trọng như nguyên thủ các nước Lào, Cam.



Như vậy việc Đức không đến Việt Nam dự hội nghị Apec có hai lý do, lý do thứ nhất là Việt Nam không mời, lý do thứ hai là mời nhưng Đức không đến. Giải thích không phải vì không là thành viên Apec mà Đức không đến, đây là một giải thích nguỵ biện hoàn toàn. Vì nhiều nước khác không phải thành viên Apec cũng đã đến Việt Nam tham dự hội nghị này.

 Ở mệnh đề thứ nhất là Việt Nam không mời Đức đến dự Apec tại Đà Nẵng. Nếu thế đây là một thất lễ trong ngoại giao rất lớn, nước Đức đã mời thủ tướng Phúc đến Đức dự G20 vì lý do là nước chủ nhà Apec, vậy mà Việt Nam thiện chí không đáp lễ lời mời này bằng việc mời Đức đến dự hội nghị Apec tại Việt Nam, trong khi Việt Nam mời các nước khác không phải nằm trong khối Apec đến dự. ?

Ở mệnh đề thứ hai, Việt Nam có mời nhưng Đức không đến dự vì khủng hoảng vụ xâm phạm an ninh chủ quyền Đức vì bắt cóc Trịnh Xuân Thanh tại Berlin.

Như vậy dù ở mệnh đề một hay mệnh đề hai thì trên phương diện ngoại giao với Châu Âu, Việt Nam đã có những thất bại đáng kể.

Cũng trong chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc đến Đức dự G20, báo chí Việt Nam nhấn mạnh một chi tiết rằng nhằm củng cố đối tác chiến lược với Đức.

Chuyến đi của Phúc đến Đức được báo chí Việt Nam mô tả là thành công, Phúc đã được thủ tướng Đức đón tiếp trọng thị và hai bên hứa hẹn nhiều điều tốt đẹp.

Thế nhưng hai tuần sau, Việt Nam cho mật vụ tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Nước Đức tuyên bố đình chỉ quan hệ đối tác chiến lược và trục xuất một số nhà ngoại giao Việt Nam về nước, cũng như bắt giữ một công dân Việt Nam tên là Nguyễn Hải Long đang sống tại châu Âu để điều tra về vụ bắt cóc, sa thải một người Việt làm trong bộ máy hành chính của Đức là Hồ Ngọc Thắng vì có đưa những thông tin liên quan đến Trịnh Xuân Thanh.

 Hiện nay tình trạng của Nguyễn Hải Long đang bị Đức giam giữ không được chính phủ Việt Nam quan tâm, mặc dù đối tượng này bị cáo buộc liên quan đến vụ bắt cóc người do chính phủ Việt Nam tổ chức. Có thể hiểu rằng vụ việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh và quan hệ ngoại giao Việt Nam rạn nứt không thể hàn gắn được. Nếu quan hệ ngoại giao hai bên không có gì trắc trở, điều đầu tiên là vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh phải được giải quyết êm ả giữa hai bên. Nếu thế điều đầu tiên đương nhiên là Nguyễn Hải Long phải được thả tự do. Chừng nào Nguyễn Hải Long chưa được tự do mà còn bị giam giữ vì tội đồng loã với chính phủ Việt Nam bắc cóc người, thì vụ việc này vẫn còn chưa kết thúc.

 Đức đã ta tuyên bố đình chỉ miễn thị thực nhập cảnh cho cán bộ ngoại giao Việt Nam,  tuyên bố này có hiệu lực trước thềm khai mạc hội nghị Apec tại Việt Nam một ngày.

Quan hệ Việt Đức từ khi bắt Trịnh Xuân Thanh chỉ có cuộc gặp hai bên ở tại hội nghị biến đổi khí hậu tại Cần Thơ, tranh thủ hội nghị này Việt Nam đã phải dùng đến cấp phó thủ tướng Vương Đình Huệ để  tiếp xúc với bí thư sứ quán Đức bà Luisa Bergfeld bàn chuyện quan hệ hai nước, nhưng bà bí thư sứ quán Đức chỉ cam kết goi gọn một số chương trình hỗ trợ kỹ thuật đang làm dang dở.

 Nước Đức là đầu tầu của liên minh Châu Âu, hiệp định ký kết đi lại tự do của các nước trong khối EU có tên Schengen đã bị Việt Nam lợi dụng để bắt cóc Trinh Xuân Thanh từ Đức đưa sang Tiệp. Việc làm này của Việt Nam không chỉ xâm phạm đến Đức mà còn khiến khối EU cảm thấy bị xúc phạm vì bị Việt Nam lợi dụng sự tự do đi lại giữa các nước để thực hiện hành vi phạm tội.

 Trên trang website của đại sứ quán Việt Nam tại Đức phần quan hệ Việt Đức được mô tả cấp tập những hoạt động từ trước chuyến đi của Nguyễn Xuân Phúc, nhưng đến sau ngày 14 tháng 7 năm 2017 không còn thấy bản tin hoạt động nào của đại sứ quán Việt Nam tại Đức với chính phủ Đức. Các hoạt động bỗng dưng như bị ngắt nguồn điện không còn dấu hiệu của sự sống.



Trong dịp đại sứ Đức tại Việt Nam tổ chức tiệc mừng ngày thống nhất nước Đức vào tháng 10 năm 2017 vừa qua, có ông Huỳnh Cách Mạng phó chủ tịch uỷ ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh đến dự, ông tổng lãnh sự Đức Andreas Siegel nhắc lại vụ việc Trịnh Xuân Thanh và đề nghị Việt Nam tôn trọng các tiêu chuẩn quốc tế về pháp quyền, cần có biện pháp khắc phục và sửa chữa.



http://www.vietnam.diplo.de/Vertretung/vietnam/vi/00-startseite/00_20Artikel_20Startseite/171010_20TDE-GK-2017.html

 Những quan hệ của Việt Nam với Đức kể từ khi Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đến giờ , Đức chỉ đưa ra bí thư sứ quán, tổng lãnh sự để gặp các quan chức Việt Nam từ phó thủ tướng đến phó chủ tịch thành phố. Ngoại trừ lúc nghi lễ mừng quốc khánh Việt Nam vì tính chất xã giao ông tổng thống Đức  gửi điện chúc mừng tới ông Trần Đại Quang.

 Qua những lời tuyên bố của Bộ Ngoại Giao Đức sau vụ Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trước sau nhất quán rõ ràng Việt Nam phải có câu trả lời về vụ việc này trên phương diện tôn trọng luật pháp quốc tế. Phía Việt Nam đã né tránh và đáp lại bằng việc kể lể những quan hệ tốt đẹp trước kia.  Cách xử lý của Việt Nam hoàn toàn không đi vào trọng tâm mà người Đức đặt yêu cầu.

Vì vậy quan hệ Việt Đức sẽ còn đóng băng dài dài, những người chịu trách nhiệm về việc quan hệ Việt Đức sứt mẻ này là tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Nhưng cả hai đều đang ở đỉnh cao quyền lực tại Việt Nam, họ không thể nhượng bộ  với lý do làm thế uy tín và quyền lực cá nhân của họ bị sứt mẻ.

Ở những nước độc tài, quyền lợi của đất nước trong những trường hợp như thế này thường không bằng lợi ích của những cá nhân lãnh đạo đất nước ấy.