Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

Khi các Thái Thương Hoàng khuất núi

Thái Thượng Hoàng là tên gọi của các tứ trụ về hưu những vẫn đầy quyền lực, ảnh hưởng với đám đàn em thế hệ sau. Những kẻ trong tứ trụ về hưu không có quyền lực như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết không liệt kê vào hàng Thái Thượng Hoàng.

 Các Thái Thượng Hoàng một thời đầy quyền lực hiện đang còn sống là Lê Đức Anh, Đỗ Mười. Đây là cặp đôi Thái Thượng Hoàng nhiều quyền lực nhất, mặc dù người kế vị Đỗ Mười là Lê Khả Phiêu đã tước bỏ vai trò ban cố vấn của các Thái Thượng Hoàng, nhưng ảnh hưởng cá nhân của Anh và Mười vẫn dư sức tác động lên chính trường Việt Nam nhiều năm sau đó.

Vì sự ảnh hưởng của các Thái Thượng Hoàng, các lãnh đạo kế nhiệm thường tìm cách lôi kéo họ để tăng sức mạnh cho cá nhân mình. Các Thái Thượng Hoàng khi về cũng lựa chọn những kẻ mình thích để đưa vào vị trí kế nhiệm. Nhiều cuộc họp trung ương, quốc hội các Thái Thượng Hoàng được dự trên hàng ghế đầu, những phát biểu của họ giữa hội nghị có thể làm thay đổi chiều hướng thảo luận của hội nghị một cách đột ngột. Ví dụ đương kim tổng bí thư muốn thảo luận về vấn đề về tổ chức, nhằm muốn gạt bỏ đối thủ nào đó. Thái Thượng Hoàng nếu ý kiến tán đồng thì mọi việc dễ dàng hơn rất nhiều. Nhưng nếu Thái Thượng Hoàng ý kiến việc đó chưa cần gấp trong thời gian này, cần tập trung cho vấn đề khác thì mọi việc sẽ khó khăn có khi phải hoãn lại để hội nghị sau bàn đến.

 Chưa cần đến cỡ Thái Thượng Hoàng,  cỡ uỷ viên trung ương về hưu hay lão thành , cựu chiến binh cũng đủ gây sóng gió cho chính trường Việt Nam. Chẳng hạn như hồi trước thềm đại hội 12, chủ tịch nước Trương Tấn Sang e sợ Nguyễn Tấn Dũng ở lại đã xúi Trịnh Văn Lâu, một uỷ viên trung ương từng trong nhóm tù miền Nam với Sang, để Lâu làm đơn tố cáo Nguyễn Tấn Dũng cho con gái lấy con trai quan chức VNCH nay là Việt Kiều Mỹ. Đòn của Sang và Lâu đã khiến Dũng phải phân thân đối phó , giải trình vấn đề gia đình dẫn đến sức mạnh bị phân tán và yếu thế.

Những kẻ về hưu như Nguyễn Quốc Thước, Nguyễn Trọng Vĩnh, Trần Đình Hương....lúc trước chưa về hưu chỉ ở vị trí làng nhàng, nhưng đến khi về hưu biết tận dụng thế mạnh phát biểu nay hùa theo ý này, mai hùa theo ý khác tuỳ thuộc vào thế thời cũng tạo cho mình ảnh hưởng nhất định trong chính trường. Ví dụ hôm nay những kẻ này phê phán bộ sậu mới lên, nếu biết ý bộ sậu mới lên đến thăm hỏi, quà cáp thì ngay lập tức hôm sau, những kẻ đó lại tán đồng với những quyết định của bộ sậu mới. Đây gần như một dạng ăn vạ, tống tiền , háo danh chứ hoàn toàn không phải dân chủ, đổi mới hoặc vì dân , vì nước góp ý gì như dư luận lầm tưởng.

 Cỡ như bọn Thước, Lâu, Hương còn gây tác động như vậy, tất nhiên đám Thái Thượng Hoàng như Anh, Mười còn gây tác động đến từng nào.

Tận dụng tâm lý vùng miền, đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rất biết cách săn sóc các Thái Thượng Hoàng gốc Bắc như Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh để ngăn ngừa họ có ý kiến bất lợi cho mình.  Nguyễn Phú Trọng đến chúc thọ Đỗ Mười và báo cáo tình hình chính trị xã hội, tức thông báo cho Mười biết những việc trong đã làm, đang làm và sẽ làm. Đỗ Mười đáp lại Nguyễn Phú Trọng bằng cách nhắc đi nhắc lại những câu đoàn kết, đoàn kết đến 6 lần. Có lẽ ý Đỗ Mười e ngại với việc đốt lò của Nguyễn Phú Trọng đã đi quá xa , có nguy cơ làm vỡ nội bộ đảng.

Quan điểm của Đỗ Mười không làm vừa lòng đương kim tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, một kẻ bản chất ham muốn quyền lực hơn cả vua. Vì thế Trọng đã tính đến bước xa hơn đẩy Lê Khả Phiêu lên làm Thái Thượng Hoàng kế vị Đỗ Mười.

Bắt đầu gần đây Trọng và Phiêu đã có những gắn kết với nhau, những buổi gặp gỡ giữ Trọng và Phiêu được tường thuật đưa lên báo, tăng thêm  ảnh hưởng cho cả hai. Một kẻ về hưu thì tiếng nói có trọng lượng, kẻ đang tại vị được tiếng là có sự ủng hộ của lão thành.

Trái với Thái Thượng Hoàng Đỗ Mười, cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu xui Trọng đánh mạnh, triệt để mạnh hơn nữa như giải tán ban chỉ đạo Tây Nam Bộ, tấn công vào bộ công an, diệt trừ phe Nguyễn Văn Chi ở Đà Nẵng...tất cả những lời xúi bẩy này đều được báo đăng lại sau khi Trọng đã làm những gì Phiêu nói.

Lê Khả Phiêu chính là kẻ gây ra vụ phân định lại biên giới Việt Trung, khiến Việt Nam mất 720 cây số vuông, chia lại vịnh Bắc Bộ từ Hiệp định Pháp Thanh thành hiệp định Trung Việt khiến Việt Nam tổn thất nặng nề vì mất đất và biển trong đó có các di tích lịch sử và thắng cảnh như Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc. Phiêu cũng là kẻ sang Bắc Kinh chơi người đẹp Trung Quốc Trương Mỹ Vân trên cương vị tổng bí thư, khiến nội bộ đảng CSVN mâu thuẫn đến mức phải đưa giải pháp dung hoà là dùng người mờ nhạt năng lực như Nông Đức Mạnh thay thế.

Chính trường Việt Nam do mang tính cộng sản pha trộn với phong kiến, nên hình thành ra thứ kế nhiệm quái thai có một không hai như vậy, đến về hưu còn có kế nhiệm về hưu. Việc Lê Khả Phiêu một kẻ từng có nhiều cống hiến cho Trụng Cộng được đôn lên làm Thái Thượng Hoàng thay cho Đỗ Mười sắp chết, sẽ báo hiệu một sự thanh trừng lớn tiếp tục nữa dành cho những kẻ không thuộc phe thân Trung Cộng.

 Trong lúc này các Thái Thượng Hoàng khác như Lê Đức Anh đang hấp hối ở viện 108 ngoài Hà Nội, Phan Văn Khải thoi thóp ở bệnh viên Chợ Rẫy thành phố HCM. Thái Thượng Hoàng Đỗ Mười đã sang tuổi 100.  Tương lai tới Tân  Thái Thượng Hoàng Lê Khả Phiêu là kẻ duy nhất có vị thế này nhờ sự hậu thuẫn của Nguyễn Phú Trọng.

 Nguyễn Phú Trọng chú trọng sử dụng những người miền Bắc, có khuynh hướng bảo thủ, cuồng CNXH.  Trọng hay nâng đỡ những người gốc miền núi, gốc Thanh Hoá, Hà Tĩnh, Nghệ An đưa vào trung ương. Những đòn trừng phạt của Trọng dành cho các địa phương đa số đều từ vĩ tuyến 17 trở vào Nam, các cơ sở tỉnh uỷ , thành uỷ từ đây trở vào bị trừng phạt, kỷ luật. Trái lại các tỉnh phía Bắc như Thanh Hoá, Yên Bái, Bắc Giang, Hải Dương hay Hà Tĩnh, Nghệ An sai phạm đến đâu cũng không bị kỷ luật.

 Khi hai Thái Thượng Hoàng miền Nam là Lê Đức Anh , Phan Văn Khải chết đi. Đế chế những người cộng sản miền Bắc chính thức được thiết lập trọn vẹn,  cánh cán bộ miền Nam rơi vào thời kỳ tăm tối mới vì ác cảm của Trọng với đám quan chức miền Nam, có lẽ Trọng nghĩ rằng tư duy của đám quan chức miền Nam dễ dao động, không sắt đá và kiên định như những người miền bắc xuất thân đặc biệt từ những tỉnh thành quê hương cách mạng như Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Trị.

 Thái Thượng Hoàng Lê Đức Anh đang thoi thóp từng giờ ở viện 108 Hà Nội, thế nhưng Nguyễn Phú Trọng không hề liếc mắt ghé thăm. Trọng đi thăm Đỗ Mười, về Hưng Yên thăm tượng đài Nguyễn Văn Linh. Ý của Trọng đã rõ ràng rằng những kẻ miền Nam dù là gì đi nữa không đáng để Trọng phải coi trọng, có khi chúng chỉ là những thanh củi để Trọng đốt cái lò quyền lực độc tôn của Trọng mà thôi.

 Một trong những cựu lãnh đạo miền Nam ủng hộ thuyết miền Bắc cai trị là cựu chủ tich nước Trương Tân Sang quê ở Long An. Nhưng chả có gì ngạc nhiên tại sao một người Long An như Sang lại ủng hộ quan điểm miền Bắc thống trị như vậy, thậm chí Sang còn tiếp tay cho Trọng để ngăn chặn, triệt hạ những người miền Nam khác.

 Câu trả lời cũng dễ dàng, những năm gần đây Tư Sang chính thức xác nhận quê ông cha mình ở Hà Tĩnh.

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

Buôn bán không có lần sau.

Người ta buôn bán, có khách đặt hàng họ mừng rỡ. Với tôi thì không, tôi không dám nhận đặt hàng. Bởi mặt hàng tôi bán lần nào biết lần ấy, chẳng biết lần sau có hay không nữa.

 Đầu tiên ở Đức, tôi buôn kinh cũ. Bạn đừng nghĩ cái kính cũ lốm đốm hoen gỉ trên càng là vớ vẩn nhé, giá nó hàng triệu hay vài chục triệu là bình thường. Ở Việt Nam có một dòng thị hiếu chơi kính cổ xưa mạ vàng, đừng tưởng họ dại. Lớp mạ vàng trên kính rất dày, đúng ra là bọc vàng chứ chẳng phải mạ xi vàng như thời sau này.

 Lúc đầu tôi mua được nhiều lắm, cứ mua 500 nghìn bán 1,2 triệu. Đấy là bình quân, sau loại kính ấy ngày càng hiếm đi, chẳng mua được nữa. Nhiều lúc bán rồi thấy tiếc ơi là tiếc, thà cứ để quách đấy. Đây là loại hàng theo năm tháng chỉ có giá hơn.

 Một lần đi cùng ông nhà văn Lý hay còn gọi là ông Quang ra chợ đồ cũ. Ông Lý già tóc bạc phơ gần 80 tuổi nhưng hăng lắm. Hôm đấy đi đến chỗ quầy bán đĩa hát nhựa, đĩa than thấy thằng chủ tiệm ấy nó đeo cái kính. Tôi đến mua hai cái đĩa rồi khen kinh nó đẹp, hỏi nó mua ở đâu.

Thằng chủ tiệm đĩa than kêu mua 60 euro, thay mắt mất 15 euro là 75 euro. Tôi khen cái kính dáng đẹp, nó gật gù bảo từ thập niên 60 đấy. Tôi bảo anh bán cho tôi, tôi trả 150 euro, tôi thích mua làm kỷ niệm, tôi đi du lịch mai về rồi, muốn có tí đồ xưa làm kỷ niệm.

Thằng có kính nghe 150 euro, nó tháo luôn kính vất lên sạp đĩa trước mặt tôi. Tôi chỉ có 50 euro trong túi, quay sang vay ông Lý 100. Ông chửi loạn là tôi ngu, mua đéo gì cái kính cũ đến từng ấy tiền. Trả nó 90 nó bán rồi. Tôi bảo ông đưa tiền nhanh nhanh, tôi mà ngu thì đéo hơi đâu ông là bạn tôi. Mọi người nghe thì thấy tôi láo, tôi cả ông Lý chênh nhau mấy chục tuổi, cùng máu viết lách nhưng lại hay trái quan điểm, nên cãi cọ suốt thành quen miệng nói chuyện chả còn phân biệt gì nữa.

 Cái kính đó vừa mua xong, tôi chụp chào cho khách ở Việt Nam, được gía 300 euro. Tôi cho ông Lý xem luôn việc trao đổi và đặt tiền. Tay ở Việt Nam mua kính ấy bán nó với giá 500 euro.

Lần khác tôi gặp một gã ở chợ đồ cũ, gã có một đống kính đến 27 cái kính cũ. Tôi xem vài cái vớ vẩn nhất, cái mà cho tôi cũng vất đi với thái độ chăm chú. Xong tôi hỏi tất cả chỗ này bao nhiêu, gã bán cho tôi 50 euro. Tôi trả cò kè 35 euro và mang 27 cái kính ấy đi. Đến cái ghế cạnh thùng rác tôi bỏ ra giữ lại 2 cái, còn 25 cái tôi ném vào thùng rác.

2 cái kính ấy tôi bán được 400 euro. Sở dĩ tôi mua tất để gã bán kính không biết tôi cần cái nào. Hội bán hàng lôm côm không chuyên họ đặt giá nhìn tuỳ vẻ muốn mua của khách hàng. Nếu mình mua cái đó, lần sau nó có chắc nó sẽ bán cao hơn, hoặc nó sẽ điều tra thông tin về cái kính đó. Vì thế tôi xem mấy cái vớ vẩn rồi mua cả đống để lần sau gã có, gã cũng không biết tôi cần loại nào để bắt chẹt.

 Nhưng hời nhất vẫn là mua của một bà già dọn nhà cái kính Americon 1/10K còn mới nguyên, chỉ có hai chuôi nhựa ố vàng vì thời gian, còn nước vàng trên gọng kinh còn như nguyên xi. Cái này tôi để dùng và một cái kính chữ H của Đức.

Mua bán như thế hầu như chẳng có lần sau, vì những loại mặt hàng đó người ta không còn sản xuất nữa. Cú cuối cùng tôi buôn kinh là qua một cửa hàng kính nó giảm giá để đóng cửa, tôi vào mua tất tật 3000 cái kính. Mang về phân loại bán buôn lời chút, còn dư mấy trăm cái cho mãi không hết. Giờ bạn nào ở vùng quê nghèo mà cần kinh làm từ thiện thì liên hệ, tôi còn mấy chục cái. Toàn gọng kính Tây chứ không phải hàng Tàu đâu nhé. Tôi thiện nguyện luôn. Trong thế thôi chứ các bạn ra hàng kính mua, động vào chả mất trăm nghìn như chơi một cái gọng.

 Kính cổ rồi cũng không còn, tôi quay sang mặt hàng đồng hồ cổ mạ vàng, hoặc bằng vàng khối. Loại cứ nhàng nhàng vài ba trăm euro trở xuống. Một hôm tôi gặp một thằng bạn người Hà Nội, nó bảo tôi rằng nó cùng từng buôn đồng hồ như tôi, nó rút ra rằng bán những đồng hồ cao cấp giá hàng chục ngàn ăn hơn, nó giải thích phục vụ những người có tiền họ mua những đồ xa xỉ họ sẽ dễ chịu hơn là bán cho những người mua đồng hồ cổ kiểu kia. Vì người chơi kia họ sẽ rất cân nhắc, cẩn thận khi mua môt món đồ. Các đại gia thì cứ mâũ mới ra là họ mua chả cần phải đắn đo.

 Tôi đi buôn đồng hồ cao cấp cùng nó, thực ra tôi chả biết gì mà buôn. Nó đã có khách mua và khách bán. Tôi chỉ có việc đi đến nước nào đó nhận từ một cửa hàng nào đó những cái đồng hồ, điện thoại mà nó đã gửi ảnh cho tôi. Cứ thế tôi nhận và mang về cho nó., đủ loại đồng hồ cao cấp như Pateck, Vacheron, Cartier, J LeCoutre, AP. Rolex...được một thời gian thì ngừng. Hoá ra ông bạn ấy chỉ bán cho mấy thằng đại gia trẻ nó chơi với nhau, đến lúc thằng nào cũng mua một vài chục cái rồi là thôi, chúng chán không chơi đồng hồ nữa, thế là hết khách.

 Nghỉ mất vài tháng, chả biết buôn bán gì. Thế nào có một con em nó bảo nó đang qua thành phố khác chơi, thấy có bán bộ nồi giảm giá rẻ lắm, hỏi tôi có mua dùng thì nó mua hộ. Tôi nghĩ gia đình tôi ở nhà toàn dùng đồ Tàu , rồi nghĩ đồ Đức bền, đẹp và an toàn khi nấu nướng, chứ nhìn cảnh luyện sắt , nhôm thành nồi ở Việt Nam đã kinh , Tàu còn không biết thế nào. Tôi bảo mua vài bộ tôi làm quà.

 Khi con em mang mấy thùng nồi về, giở ra thấy đẹp ơi là đẹp, dày dặn, chắc chắn và giá hợp lý. Tôi bảo thế này thì mua cho cả bên nội, bên ngoại làm quà dùng. Riêng về khoản xoong nồi làm quà rất ý nghĩa, ý nghĩa là ngày nào người ta cũng phải dùng, cứ khi dùng là họ nhớ dến đây là món quà mình tặng. Chứ tặng hộp xì gà, chai rượu, lọ nước hoa thì vèo cái là dùng hết, mà hết là song, nhớ nhung cái nỗi gì. Xoong nồi Đức dùng cả trăm năm cơ mà, bền vô đối luôn.

 Tôi hỏi con em chỗ mua, rồi tìm đến, những hỡi ôi, loại đó không còn nữa. Tôi để ý các cửa hàng cũng không nơi đâu còn loại đấy.

 Tôi nhờ người biết thạo tiếng để hỏi, thì ra đó là những mẫu hàng họ sản xuất một đợt, còn lại số lượng ít vài chục bộ. Họ bán hạ giá để quyết toán và xoá sổ cái mâũ ấy trong danh sách.

Tiếc ơi là tiếc, mấy hôm sau vẫn còn tiếc.

Nhưng nhờ trời, vì thế tôi phát hiện ra một điều. Nếu có mặt hàng tồn lại chút ít, họ bán giảm giá thì nên mua nhiều, có thể là mua tất cả luôn. Vì số lượng của nó chỉ dăm chục bộ chứ chẳng có hơn mà sợ. Những người buôn lớn và chuyên môn họ thường bỏ qua, bởi họ có đại lý , họ cần có mặt hàng thường xuyên ổn định, vài chục bộ với họ không đáng.

 Bởi mua hàng kiểu ấy, hàng của tôi bán chả lần nào giống lần nào. Thời gian cũng lung tung, có lúc cả tháng đi khắp nơi mà chả có loại nào tồn người ta bán tống kiểu ấy cả.

Đúng là buôn bán kiểu lần nào biết lần ấy, không có lần sau.










Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

Đầu năm nói về Đinh La Thăng.

Theo tờ tạp chí cộng sản Việt Nam đánh giá tổng kết sai phạm của Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh trong dự án nhiệt điện Thái Bình 2, nguyên nhân chủ yếu là do chủ quan đánh giá không đúng năng lực nhà thầu, cố ý giao thầu cho đơn vị không đủ năng lực, dẫn đến chậm tiến độ và thiệt hại do chậm tiến độ.

Trả lời phóng viên của Tạp Chí Cộng Sản, thẩm phán Trương Việt Toàn nói.

- Dự án này vốn Nhà nước chỉ chiếm tỷ lệ 30% tổng số tiền đầu tư, 70% còn lại là vốn vay của nước ngoài. Kể từ khi các tổ chức nước ngoài giải ngân là hàng ngày Nhà nước phải trả lãi, mà tiền lãi đấy chính là tiền thuế của nhân dân. Hệ lụy này đã kéo dài đến 5 năm mà cho đến nay, Dự án vẫn chưa đi vào khai thác, chưa đem lại hiệu quả gì. 

Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng là hai nhân vật chính trong dự án bị đem ra xét xử này. Nhưng tâm điểm trong dự nhiệt điện Thái Bình lại là Đinh La Thăng, người đã chọn giao dự án cho Trịnh Xuân Thanh.

Như tất cả đều biết vụ việc Trịnh Xuân Thanh nổi sóng dư luận từ tháng 6 năm 2016,  tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã chỉ đạo báo chí, công an và toàn bộ các ban ngành vào cuộc để điều tra bắt lỗi bằng được Trịnh Xuân Thanh để đem ra xét xử. Điểm lại tất cả những tội danh mà báo chí, công an, uỷ ban kiểm tra nêu ra không hề thấy động đến vụ án Nhiệt điện Thái Bình 2.

 Đến khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt có về do  đơn vị đặc nhiệm chống khủng bố dưới sự chỉ đạo của trung tướng Đường Minh Hưng, uỷ viên uỷ ban chống khủng bố quốc gia thực hiện vụ bắt cóc này. Bỗng nhiên dự án nhiệt điện Thái Bình 2 được khẩn trương đưa ra làm cáo buộc để đưa cả Trịnh Xuân Thanh và Đinh La Thăng vào cùng một vụ.

Cũng như Trịnh Xuân Thanh, trước đó Đinh La Thăng bị báo chí nhắc nhở nhiều đến những sai phạm khác như vụ thất thoát 5 tỷ USD đầu tư ở Venezuela và vụ 800 tỷ đầu tư ở ngần hàng Ocean Bank của đại gia Hà Văn Thắm. Nhưng rồi những cáo buộc tày đình ấy với Đinh La Thăng cũng như cáo buộc thất thoát 3200 tỷ ở PVC của Trịnh Xuân Thanh không phải là phiên toà kết tội họ, mọi việc lại từ một vụ khác chẳng mấy được nhắc tới là vụ nhiệt điện Thái Bình 2. Chính vì vội vã như thế, nên khi đem ra xét xử mọi thứ đều không được chuẩn bị , chứng cứ và lý luận đều yếu, nhưng phiên toà vẫn diễn ra và mức án vẫn được tuyên.

Lý do gì mà ầm ĩ một đằng, đưa ra xét xử một nẻo thiếu thuyết phục như vậy?

Lý do đơn giản là mục tiêu chính trị, nhằm hạ bệ Đinh La Thăng mà thôi.

Vì lý do như thế, nên lôi vụ Nhiệt Điện Thái Bình 2 đạt được yêu cầu đó. Nếu như lôi vụ 5 tỷ đầu tư ở Venezuela bị mất, chắc hẳn phải lôi nhiều uỷ viên Bộ Chính Trị khác vào cuộc. Tương tự như thế, vụ án Ocenbank được Nguyễn Phú Trọng gác lại sau Tết với lý do ăn Tết đỡ bị nặng nề. Thực chất là trì hoãn để tìm cách bóc tách những kẻ mà Trọng không thể xét xử ra khỏi vụ án, người ta còn nhớ đoạn ghi âm của Hà Văn Thắm có nhắc đến tứ trụ. Tứ trụ mà Hà Văn Thắm nhắc  đó, chắc chắc có Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Trò gác lại để ăn Tết là trò hề của Nguyễn Phú Trọng để có thời gian ém nhẹm một số chứng cứ liên quan đến các uỷ viên BCT khác và chính bản thân Nguyễn Phú Trọng mà thôi.

 Trở lại với lý do mà ông thẩm phán Trương Việt Toàn trả lời tạp chí cộng sản về sai phạm của Đinh La Thăng đã làm chậm tiến độ , dẫn đến vốn vay bị trả lãi ở dự án nhiệt điện Thái Bình 2.

Tuy nhiên Đinh La Thăng còn liên quan đến một dự án chậm tiến độ khác nữa, đó là dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội. Trong dự án này Đinh La Thăng lại ở vị thế ngược lại, tức là người đốc thúc và xử lý những ai làm chậm tiến độ. Đinh La Thăng đã làm một hành động hết sức bất ngờ đó là chỉ thẳng mặt nhà thầu Trung Quốc doạ đuổi để thay thế nhà thầu khác. Dự án đường sắt trên cao ở Hà Nội này chậm tiến độ nhiều năm, nguồn vốn vay của Trung Quốc và chính Trung Quốc thi công. Lãi suất trung bình 3,5 % một năm. Từ 500 triệu USD đội lên thành 800 triệu  ( con số làm tròn ).

Những quan chức bị Đinh La Thăng sa thải trong dự án đường sắt trên cao Hà Nội nay đã được phục hồi chức vụ, những kẻ bênh vực cho nhà thầu Trung Quốc như Trương Quang Nghĩa được bổ nhiệm lên chức béo bở hơn là bí thư Đà Nẵng.

Giá như Đinh La Thăng giao nhiệt điện Thái Bình cho nhà thầu Trung Cộng, ông ta không làm lớn chuyện nhà thầu Trung Cộng làm chậm tiến độ dự án đường sắt trên cao Hà Nội. Ông ta không tỏ vẻ vui mừng chào dón thượng nghị sĩ Mỹ với trường đại học  Fulbright và ngỏ ý hoà hợp với Hoà Kỳ.

Có lẽ ông ta không có kết cục bi thảm như bây giờ.

Lập luận rằng Đinh La Thăng bị xử vì sai phạm, không phải bị xử vì có quan điểm chống Tàu và thân Mỹ là  đang nguỵ biện cho hành vi mượn gió bẻ măng của bè lũ thân Tầu. Thử hỏi nếu bị xử vì sự công bằng của pháp luật, tất phải đưa Đinh La Thăng ra xét xử vì tội làm thất thoát 5 tỷ USD  tức khoảng 112 ngàn tỷ đầu tư ở Venezuela trước tiên, chứ không phải 112 tỷ VND bị thiệt hại ở nhiệt điện Thái Bình 2 tính theo kiểu cua trong lỗ. Nếu vì pháp luật mà Đinh La Thăng bị xử như lời thâm phán Trương Việt Toàn do chậm tiến độ ở Nhiệt điện Thái Bình 2, khiến nhân dân đất nước phải trả lãi vay, thì cũng cần xử những kẻ liên quan đến dự án đường sắt Hà Nội trên cao còn làm chậm tiến độ và trả lãi vay lớn hơn thế rất nhiều.

 Một số người cáo buộc Đinh La Thăng đàn áp biểu tình và phá chùa Liên Trì, đây là những cáo buộc để tăng thêm cho dư luận ác cảm với Đinh La Thăng, dẫn dắt đến sự tán đồng bản án dành cho Đinh La Thăng thêm phần thuyết phục. Sự thực chỉ mấy tháng làm bí thư thành uỷ TPHCM, Đinh La Thăng chưa dễ gì chỉ đạo những việc như thế. Trong khi tính đến nay Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc đã làm sang năm thứ ba, số người đấu tranh bị đàn áp , bị bắt tù đến con số kỷ lục. Nhưng rất lạ những người cáo buộc Đinh La Thăng phá chùa, đàn áp biêủ tình khi nhậm chức bí thư TPHCM được vài tháng, họ lại không cáo buộc đích danh Phúc, Trọng trong những đàn áp dã man nhất với những người bất đồng chính kiến hiện nay. Đã thế phần lớn số những người này còn khen ngợi Trọng , Phúc trong việc xử lý Đinh La Thăng. Điêù này cho thấy đảng CSVN cũng rất khéo sử dụng mạng xã hội, một số thành phần đấu tranh để phục vụ việc định hướng và dẫn dắt dư luận cho những âm mưu chính trị của đảng.

 Đinh La Thăng là một tên quan chức cấp cao của CSVN, một tên tội phạm với đất nước như lời của   đảng CSVN. Nhưng Đinh La Thăng là tên tội phạm cấp cao kỳ lạ,  mặc dù đảng CSVN tìm mọi cách để dư luận thù ghét y, qua đó tán dương việc xử lý y. Nhưng Thăng lại là tên cán bộ lãnh đạo không có biệt thự, không có tài sản, y ở nhà công vụ và làm việc triền miên. Ngoài những điểm trên y cũng ăn nhậu triền miên, gái mú bồ bịch, bao che cho đàn em. Lúc đương chức quyền, y cũng tận dụng quyền lực để ban phát vật chất cho báo chí để họ ca ngợi y như bao quan chức khác. Đinh La Thăng từng đổ hàng tỷ cho Lê Bình phụ trách VTV24 qua cái gọi là hợp tác giữa Bộ GTVT với truyền thông.

 Đinh La Thăng có tội, có lỗi như những tên quan chức CSVN đang trong bộ chính trị hiện nay. Nhưng nếu nói đảng xử y vì lấy niềm tin trong nhân dân, vì chống tham nhũng tiêu cực, vì sự công bằng này nọ đều là những lời tuyên truyền láo toét của Đảng CSVN và bọn tay sai giả dạng của đảng cài trong dư luận. Những gì Đinh La Thăng phạm phải còn thua xa rất nhiều kẻ khác, mục đích của Đảng xử lý Thăng hoàn toàn chỉ vì thanh toán phe phái không cùng quan điểm, đường lối với nhau mà thôi.

 Điều rút ra trong việc xét xử Đinh La Thăng, sẽ không phải là quan chức tham nhũng bớt đi. Điều rút ra chắc chắn nhất từ bài học Đinh La Thăng là đừng có thái độ không tốt với những gì liên quan đến Trung Cộng.

 Thực tế đang diễn ra đúng như vậy, những kẻ tham nhũng, quan chức tội phạm cấp cao không hề giảm, những nhóm lợi ích mới đang hình thành ...nhưng những kẻ phát ngôn động chạm đến Trung Cộng dần dần mất đi.

Nguyễn Xuân Phúc làm gì ở Đà Nẵng.

Ngày 11 tháng 2 năm 2018 thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc có chuyến chúc Tết tại bộ tư lệnh quân khu 5 đóng trên địa bàn Đà Nẵng, cùng đi với Phúc có chủ tịch thành phố Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ.

5 ngày sau, ngày 16 tháng 2 năm 2018, Nguyễn Xuân Phúc chọn điểm đầu tiên xông đất là thành phố Đà Nẵng. Trước hôm xông đất Đà Nẵng một ngày, vào ngày 15 tháng 2 Nguyễn Xuân Phúc gửi thư khen ngợi thành phố Đà Nẵng đã xử lý kịp thời vụ cháy xe khách trên đèo Hải Vân.

Những hoạt động bất thường liên tiếp của Nguyễn Xuân Phúc tại Đà Nẵng trong những ngày qua nói lên điều gì.?

Đó là việc Phúc muốn hoàn toàn kiểm soát ảnh hưởng của mình tại Đà Nẵng, nhận định này không phải bây giờ mới có. Vào năm 2016 khi chủ tịch nước Trần Đại Quang chúc Tết ở Đà Nẵng , dư luận đã đưa ra nhận định rằng, trước sau Nguyễn Xuân Phúc cũng sẽ hất ảnh hưởng Trần Đại Quang ra khỏi vùng đất màu mỡ và giàu tiềm năng này.

Nhưng tại sao Phúc không để đến ngày xông đất chúc Tết bộ tư lệnh quân khu 5 luôn một thể.?

Chuyện rất lạ kỳ, sáng ngày 11 tháng 2 thượng tướng Lê Chiêm, người từng giữ chức tư lệnh quân khu 5 đã có chuyến đi thăm hỏi bộ tư lệnh quân khu 5 và bà con dân nghèo huyện Quế Sơn. Đến chiều cùng ngày Nguyễn Xuân Phúc lại đến Quế Sơn chúc Tết bà con và cách cán bộ lão thành cách mạng ở đây cùng với tướng Lê Chiêm.



Như vậy thượng tướng Lê Chiêm vừa đi chúc Tết chiến sĩ, lão thành, nhân dân Quế Sơn ban sáng, ban chiều đã lại phải quay lại tháp tùng thủ tướng Phúc. Trong một ngày những lão thành ở Quế Sơn được hai phái đoàn đến trao quà. Hỏi có nơi nào ở đất nước này được trọng vọng như Quế Sơn.

 Cả Lê Chiêm và Nguyễn Xuân Phúc đều ở Quế Sơn, người làm thứ trưởng bộ quốc phòng, người làm thủ tướng chính phủ sao không về cùng một lượt lại để cảnh đón sáng đón tiếp người này, chiều lại đón tiếp người kia như vậy.

Nguyên nhân Phúc nắm rõ lịch trình của Lê Chiêm, muốn Chiêm bị bẽ mặt. Phúc ngầm báo cho lãnh đạo Quế Sơn buổi sáng đón tiếp Chiêm thật đơn giản, tuềnh toàng. Buổi chiều mở lễ đón Phúc thật long trọng để Phúc bắt Chiêm phải đi cùng cho ê mặt Chiêm.

Sao Phúc phải hạ nhục tướng Lê Chiêm một cách mất công như vậy.? Chiêm là người đồng hương đi lên không dính dáng gì tới Phúc. Bởi vậy Phúc  ra tay phủ đầu cho Chiêm cho bà con Quê Sơn nói riêng và Đà Nẵng nói chung hiểu rằng, miền Trung giờ chỉ có Nguyễn Xuân Phúc là ông vua uy quyền thực sự. Thời đại của Nguyễn Bá Thanh không những đã vào dĩ vãng mà còn bị Phúc bôi đen trước khi chôn vùi nốt danh tiếng còn lại của Nguyễn Bá Thanh.

Việc một chiếc xe khách cháy trên đường đèo vốn là đường quốc lộ 1 A trước kia, khi ngọn lửa mới bốc lên, tài xế đã mở cửa lùa hết khách ra ngoài. Không có ai bị thương vong, khi cơ quan chức đến nơi chiếc xe bị cháy rụi trơ khung, không còn gì để cháy nữa thì đám cháy lan được đến đâu?. Vậy mà thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc biểu dương chính quyền Đà Nẵng đã xử lý kịp thời, không để cháy lan rộng và không để người bị thiệt hại, liệu có quá kệch cỡm và lố bịch đến thái quá không.?

 Nhìn những hành động lố bịch và cấp tập của Nguyễn Xuân Phúc ở Đà Nẵng, cho người ta thấy Phúc không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào  nếu liên quan đến số phận chính trị của mình, như soi mói chỉ đạo công an xử lý ngăn ngừa những ai chỉ trích y hoặc bè đảng của y. Dưới thời của Phúc không có cái gọi là xã hội dân sự hay phản biện khoa học của các trí thức. Tất cả những chính sách của Phúc hầu như không bị chỉ trích hay phản biện từ giới trí thức '' cấp tiến '' trước kia vốn hay chỉ trích mọi phát ngôn, hành động của cựụ thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

 Không biết do tính cách thù vặt độc ác của Nguyễn Xuân Phúc khiến y đường đường là thủ tướng,  y vẫn  chú ý xem trong dư luận có ai nói gì xấu về mình để tìm cách tiêu diệt. Nghe ngóng có gì dù nhỏ đến mấy và hơi chút liên quan như vụ cháy xe trên đèo Hải Vân để khen ngợi tay chân mình.

 Hay do y cảm thấy thế đứng của mình còn chưa đủ mạnh, nên y phải ra sức chú ý thường xuyên tới những chi tiết nhỏ nhặt để phòng ngừa hay tận dụng.?

 Có lẽ do bản chất nhỏ mọn của một kẻ đi lên theo kiểu luồn cúi, phản bội thì đúng hơn. Những kẻ tính cánh hèn và tiểu nhân thì tất khi đi lên được đỉnh cao, chúng cũng cư  xử một cách tiểu nhân và đểu cáng. Còn thực lực của Phúc bây giờ đang rất mạnh, bởi y đang có lợi thế trước khối tài sản nhà nước trong các doanh nghiệp đang chờ bán. Việc phân phối những đồng tiền có được do bán vốn nhà nước sẽ mang lại sức mạnh cho y. Những bộ, ngành , địa phương đều dài cổ chờ mong y phân phối những đồng tiền do bán vốn nhà nước đó. Bởi thế sức mạnh của Nguyễn Xuân Phúc tương đối lớn trong hết nhiệm kỳ này đến cả nhiệm kỳ sau nữa.

 Nếu tinh táo, Phúc phải tận dụng cơ hội lúc này để dứt điểm Trần Đại Quang, đúng lúc Quang đang bị bao vây, cô lập, yếu thế. Sau đó hạ gục Nguyễn `Phú Trọng bằng công bố quyết định thanh tra dự án Ciputra mà Trọng đã ăn hàng ngàn tỷ hồi làm bí thư thành uỷ Hà Nội. Phúc sẽ trở thành người có quyền lực độc tôn nhất nước. Nếu chần chừ, Nguyễn Phú Trọng sẽ lại giở trò ném xương cho chó cắn nhau, tiếp sức cho Trần Quốc Vượng, Phạm Minh Chính  có lực để vào vị trí tranh giành quyền lực với Phúc, đó sẽ là điều khó cho Phúc sau này. Việc Nguyễn Phú Trọng chưa ra đòn quyết định để hạ Trần Đại Quang bây giờ, là do Trọng muốn có thời gian gian để đào tạo, nâng đỡ Trần Quốc Vượng vào vị trí vững chắc, có uy tín, có quyền lực củng cố lỗ hổng quyền lực nếu có do thay thế nhân sự cấp cao.

 Chắc hẳn Nguyễn Xuân Phúc đã tính như thế, y đang ở thế thuận lợi nhất để triển khai hướng đi hữu ích nhất cho mình, không thể nào y bỏ qua cơ hội tốt như lúc này.

Chủ Nhật, 11 tháng 2, 2018

Liệu Faecbook có bắt tay với Việt Nam.?

Hàng loạt những Facebook của những người đối kháng với chế độ cộng sản Việt Nam bị vô hiệu hoá, bị khoá mất hẳn hoặc liên tục bị cáo vi phạm khiến họ bị khoá dài ngày liên tiếp. Trong vòng từ giữa năm 2017 trở lại đây, hiện tượng này càng gia tăng gây khó khăn cho những người bất đồng chính kiến muốn chuyển tải thông tin của mình.

Câu hỏi liệu Facebook có bắt tay với chế độ cộng sản Việt Nam hay không , có thực hiện đề nghị của CSVN đề xoá những Facebook mà chính quyền CSVN đề nghị hay không.? Là những câu hỏi đang dấy lên trong giới đấu tranh dân chủ ở Việt Nam.

Nhiều người cho rằng Facebook không bắt tay với chế độ CSVN, không bao giờ họ thực hiện yêu cầu của CSVN để xoá bỏ một tài khoản Facebook nào như yêu cầu của bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn. Tất cả những gì thông tin Facebook hợp tác với CSVN đều chỉ từ phía CSVN đưa ra để hù doạ những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam.

Thế nhưng thực tế có rất nhiều người bất đồng chính kiến ở Việt Nam gặp khó khăn khi sử dụng Facebook.

Hãy xem một bài báo đưa tin về vấn đề này mới đây vào ngày 11 tháng 1 năm 2018.


http://vneconomy.vn/facebook-cam-ket-xay-dung-kenh-rieng-tiep-nhan-xu-ly-yeu-cau-cua-viet-nam-20180111220024226.htm

Thông tin được ông Damian Yeo, Giám đốc chính sách và nhóm pháp lý khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Facebook, cho biết tại buổi tiếp của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Trương Minh Tuấn, chiều ngày 11/1, tại Hà Nội.
Tại buổi tiếp trên, ông Damian Yeo cho biết, Facebook cam kết hợp tác với các cơ quan có trách nhiệm của Việt Nam cùng xây dựng môi trường Internet phát triển lành mạnh, tập trung rà soát, xử lý thông tin xấu, độc trên phạm vi toàn cầu, trong đó có đề xuất của Bộ Thông tin và Truyền thông. 
Năm 2018 Facebook sẽ phối hợp chặt chẽ với các cơ quan chức năng của Chính phủ Việt Nam để cùng Việt Nam tháo gỡ những vấn đề Chính phủ Việt Nam quan ngại, đồng thời sẽ có các buổi làm việc với các đồng nghiệp Việt Nam để tìm hiểu nguyên nhân, chia sẻ kinh nghiệm, tìm ra các giải pháp hiệu quả để ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin xấu độc cả trong ngắn hạn cũng như dài hạn cho Việt Nam.
Đặc biệt, Giám đốc chính sách và nhóm pháp lý khu vực Châu Á - Thái Bình Dương của Facebook còn cho biết, Facebook sẽ xây dựng một kênh riêng để giải quyết vấn đề đề nghị của Bộ Thông tin và Truyền thông trong việc ngăn chặn, xử lý, gỡ bỏ thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam trên mạng xã hội một cách hiệu quả hơn, tốt hơn.
Hết trích.
Trước đó vào tháng 4 năm 2014, tại Hà Nội trong buổi làm việc với đại diện Facebook , bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn đã có đặt vấn đề với bà Monika là giám đốc chính sách toàn cầu của Facebook. Buổi gặp tiếp theo của Trương Minh Tuấn với Damiean Yeo của Facebook là giám đốc pháp lý và nhóm pháp lý châu Á Thái Bình Dương của facebok đã đi vào những chi tiết cụ thể. Facebook đã thực sự bắt tay với chế độ CSVN để ngăn chặn những người bất đồng chính kiến. Nhưng việc bắt tay này diễn ra thế nào mới là câu hỏi đáng quan tân, chỉ vì không rõ sự bắt tay này thế nào, nên nhiều người vẫn cho rằng Facebook không bắt tay với CSVN.
Phía CSVN đã thoả thuận được với Facebook những điều khoản tinh vi, để tránh cho Faecbook mang tiếng trực tiếp loại bỏ những Facebook mà Việt Nam đề nghị. Đó là Việt Nam đề nghị Faecbook Việt Ngữ đưa ra nhiều điều khoản cấm đoán rất chung chung, trên cơ sở đó phía Việt Nam sẽ tạo ra nhiều tài khoản Facebook để báo cáo bất cứ Facebook nào họ muốn ngăn chặn. Phía Facebook chỉ việc đặt máy theo chế độ tự động, cứ có nhiều báo cáo Facebook nào sẽ tự động khoá hay vô hiệu hoá Facebook đó.
Việc tinh vi này sẽ tránh cho Facebook bị mang tiếng là xử lý các tài khoản, nó cũng giúp cho cộng sản Việt Nam chủ động chọn đối tượng nào mà chúng muốn ngăn chặn. Nhưng để làm được việc này phải có nhiều tài khoản Facebook để báo cáo cùng một lúc, chính vì thế người ta thấy gần đây CSVN lập ra nhiều nhóm Facebook để làm việc này, như bộ tư lệnh thông tin mạng, lực lượng 47. Chỉ cần một lệnh ban ra ấn định ngày giờ để báo cáo Facebook nào là Facebook đó sẽ bị khoá ngay lập tức theo chế độ tự động của Facebook. Việc khiếu nại là không tưởng, vì Facebook sẽ làm ngơ không trả lời vì lý do có quá nhiều khiếu nại, không có nhân lực giải quyết hết. 
Với cách thế này, nghiễm nhiên Facebook Việt Nam đã trao quyền quyết định các tài khoản dùng Việt Ngữ cho chế độ cộng sản Việt Nam. Những người ở nước ngoài guy địa chỉ Ip khác, quốc tịch khác vẫn phải chịu chung số phận nếu nội dung viết trên Facebook bằng Việt Ngữ.
Tại sao Faebook ngầm thoả thuận theo yêu cầu của CSVN, chả có gì khó hiểu, họ không muốn bị cấm ở Việt Nam và số lượng người dùng Facebook đấu tranh không đáng kể so với số người dùng khác, bằng chứng là bộ trưởng truyền thông CSVN Trương Minh Tuấn chỉ đề nghị xoá 5000 tài khoản Facebook trong hàng triệu người dùng Faecbook Việt Ngữ.
Việc báo cáo của lực lượng an ninh mạng Việt Nam tập trung vào hình ảnh, clip, các đường link. Như vậy cộng sản VN hạn chế được tuyệt đối các tài liệu mật bị phát tán trên mạng, hoặc những hình ảnh, clip tố cáo tội ác của chế độ. Người dùng Faebook muốn tài khoản của mình không bị báo cáo, chỉ còn cách viết bài và không kèm những bằng chứng về tài liệu, hình ảnh. Với cách đó thì rất khó trong việc thuyết phục người đọc. Nhưng dù có viết không kèm bằng chứng thuyết phục người đọc đi nữa còn phải gặp trường hợp báo cáo là tài khoản giả mạo, mặc dù chính mình dùng giấy tờ tuỳ thân chứng minh, bởi cộng sản VN dễ dàng làm giấy tờ khác.
Các tổ chức, đảng phái đấu tranh ở hải ngoại hay trong nước dường như bất lực trước chiêu trò của cộng sản Việt Nam thoả thuận được với Facebook như trên. Không có một tổ chức nào có khả năng, uy tín để nghiên cứu vấn đề này, tổng hợp lấy chữ ký và đề xuất với Faecbook hay với chính quyền Hoa Kỳ can thiệp. Có thể các tổ chức, đảng phái cảm thấy việc đấu tranh giành quyền tự do trên Facebook không quan trọng chỉ vì nó là mạng xã hội, có nhiều phương tiện khác để họ sử dụng hơn là việc mất công đấu tranh với Facebook.
Song song với những tổn thất về nhân lực , bởi sự bắt bớ điên cuồng và những án phạt tù quá nặng nề và sự khống chế của CSVN với Facebook gần đây. Cơ hội đấu tranh trên mặt trận tuyên truyền ngày càng ít khoảng trống để thể hiện cho những người đấu tranh dân chủ Việt Nam. Cộng sản VN đã gần như hoàn toàn kiểm soát được thông tin trên mạng bằng những thủ đoạn khác nhau, điều đó cần thẳng thắn thin nhận để những người đấu tranh sớm tìm ra cách khác  cho mình.

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

Trở lại thời kỳ Hồng hơn Chuyên.

Đảng CSVN đang thực hiện chương trình chống suy thoái ở hàng ngũ cán bộ, đây là một kế hoạch nằm trong chương trình xây dựng đảng của ông giáo sư chuyên ngành xây dựng đảng Nguyễn Phú Trọng. Chương trình này đan xen nhiều mục đích khác nhau của Nguyễn Phú Trọng, trong đó cái thật và giả đan xen lẫn lộn rất khó phân biệt.

Mục đích thứ nhất của chương trình dưới cái tên chống suy thoái là loại trừ những cán bộ có lối sống suy thoái đạo đức, tham nhũng, chạy chức, chạy quyền. Ở mục tiêu này thì tuyệt đại đa số cán bộ cộng sản đều vướng phải, cho nên việc thực thi nó không thể nào là mục đính chính, bởi nếu triệt để chương trình này thì sẽ không có quan chức nào thoát được ngay kể cả ông tổng bí thư với vụ lợi ích nhóm hàng ngàn tỷ ở dự án Ciputra Hà Nội khi ông làm bí thư thành uỷ tại đây.

Đã có chương trình thì phải có những nhân vật làm mồi, bởi thế một số cán bộ không thuộc phe tổng bí thư , thủ tướng, ban bí thư phải trở thành những con mồi tế cho chương trình. Như thế đạt được mục đích là có cán bộ lãnh đạo bị xử lý như chương trình đề ra, thứ nữa là loại trừ những kẻ không ăn cánh, những kẻ không thuộc phe của mình. Khiếm khuyết của chương trình này bộ lộ ở chỗ nhiều kẻ bị dư luận bóc trần hủ hoá, suy thoái như bí thư Thanh Hoá Trịnh Văn Chiến, chủ tịch Đà Nẵng Huỳnh Đức Thơ , phó chủ nhiệm văn phòng quốc hội Thân Đức Nam đều là những kẻ có nhiều tài sản, biệt thự và bồ nhí, con riêng công khai chung sống nhưng không bị xử lý như những người khác. Bởi Trịnh Văn Chiến là tay chân của Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính còn Huỳnh Đức Thơ , Thân Đức Nam lại là người thân cận của Nguyễn Xuân Phúc. Vì những kẻ như vậy còn tồn tại và công khai lối sống sa đoạ, suy thoái như thế nên chiến dịch trong sạch đảng, chống suy thoái của Nguyễn Phú Trọng lộ rõ là một chiến dịch thanh trừng phe phái. Tuy nhiên việc thanh trừng một số quan chức, dù có tội hay không ít nhiều được dư luận thích thú, bởi với phần đông dân chúng thì quan chức cộng sản nào cũng đáng bị trừng trị.

Song song với việc thanh trừng, là việc bổ nhiệm thay thế.  Ở những vị trí quan trọng, quản lý những nguồn tiền lớn được trao cho những nhân vật mờ nhạt, ít tai tiếng và không có chuyên môn. Việc đưa những nhân vật mờ nhạt, ít tai tiếng để che mắt thiên hạ là đảng đang đưa những người ít xấu hơn người trước. Nhưng việc không chọn chuyên môn là để hạn chế quyền lực của những người được chọn, hay nói cách khác là để dễ thao túng những người này, sử dụng họ như những con cờ.

Trường hợp thứ nhất bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa chỉ là bình phong cho nhóm lợi ích ở Đà Nẵng do Huỳnh Đức Thơ cầm đầu, bí thư Nghĩa với quyền lực hữu danh vô thực. Thực chất mọi việc ở Đà Nẵng đều do Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo nhóm Huỳnh Đức Thơ xử lý.

Ở Thành Phố Hồ Chí Minh thì bí thư Nguyễn Thiện Nhân cũng thuộc tuýp như vậy, Nhân được đặt làm bí thư để nhóm lợi ích cũ ở TP của Trương Tấn Sang và nhóm mới của Nguyễn Xuân Phúc, Trương Hoà Bình dễ bề hoạt động, kiểm soát những nguồn kinh tế trong thành phố.

Trong tập đoàn dầu khí PVN, chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị được trao cho một người không biết gì về dầu khí như bí thư tỉnh uỷ Lạng Sơn Trần Sỹ Thanh, người trước kia từng làm bí thư Bắc Giang, Ban kiểm tra trung ương.

Tập đoàn dầu khí, Đà Nẵng, TP Hồ Chí Minh đều là những nơi chứa những nguồn tiền, những dự án lớn béo bở nhất hiện nay. Nhưng một nơi chứa tiền khổng lồ nữa mà đảng CSVN tập trung nhiều nguồn tiền lại về một mối đó là siêu uỷ ban quản lý vốn nhà nước tại tất cả các tập đoàn lại, số tiền vốn mà siêu uỷ ban này quản lý lên tới 100 tỷ USD. Bí thư Cao Bằng Nguyễn Hoàng Anh được bổ nhiệm là người quản lý siêu uỷ ban này.

 Trong những trường hợp bổ nhiệm trên cho thấy sự tréo ngoe trong cách bổ nhiệm, ông bộ trưởng giao thông vận tải đi làm bí thư, ông chủ tịch mặt trận đi là bí thư, các ông bí thư thì lại đi làm quản lý dầu khí, tài chính.

Những sự bổ nhiệm trái ngang này cho thấy khẳng định về phe phái Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc bổ nhiệm lãnh đạo mới không phải chú trọng tới việc chuyên môn để phát triển, mục đích chỉ nhằm kiểm soát những địa bàn, những nơi có nguồn tiền khổng lồ vào trong tay của phe mình. Vì lý do như vậy họ chọn lựa không cần đến những người có chuyên môn để dễ bề sai bảo, thao túng. Nó cũng cho thấy trong những gia đoạn tới, chế độ cộng sản Việt Nam không tập trung xây dựng kiến thiết phát triển nền kinh tế tự lực lâu dài khi dùng những nhân lực như vậy. Có thể chóp bu cộng sản Việt Nam đang có những toan tính mang tính nhiệm kỳ, dùng những nhân vật mờ nhạt nắm những vị trí quan trọng để không bị ảnh hưởng đến việc bán cổ phần, bán đất đai....từ đó có thể suy ra chiến lược kinh tế của cộng sản khoá 12 tới đây là bán tài nguyên, tài sản đất nước lấy tiền chi trả cho nhiệm kỳ của lãnh đạo khoá 12. Về lâu dài mặc kệ cho đời sau tự xoay sở.

Lịch sử của đảng CSVN trước đây vào những thời kỳ tối tăm nhất cho đất nước chính là thời kỳ chọn hồng hơn chuyên làm lãnh đạo. Bây giờ việc chọn lựa như vậy quay trở lại. Có điều khác nhau việc chọn lựa trước kia nhằm mục đích bảo vệ chế độ. Giờ đây mục tiêu vẫn như thế, nhưng có ẩn chứa sự nguy hại hơn là ngoài mục tiêu bảo vệ chế độ ra còn là mục tiêu bán tháo tài sản để chi tiêu, phục vụ hoạt động của chế độ trong nhiệm kỳ này.

 Nguyễn Phú Trọng không hề có tính toán lâu dài cho đất nước khi hoạch định cán bộ như vậy, ông ta đang nỗ lực xây dựng ông ta thành một ông vua trong nhiệm kỳ 12. Ông ta đang đốt tất cả tài sản đất nước để tô vẽ cho nhiệm kỳ của mình từ chủ quyền, tài nguyên, vốn nhà nước. Trợ thủ của Trọng là Nguyễn Xuân Phúc là một kẻ cơ hội , tận dụng việc ham muốn danh vọng của Trọng để trục lợi riêng.

 Trong tương lai 5 năm nữa, tài sản quốc gia của nhà nước Việt Nam, tức tài sản của nhân dân và đất nước sẽ không còn gì. Đó sẽ là lúc nền chính trị Việt Nam trở lên khó lường nhất.


Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Dư luận dân chủ với những phiên toà gần đây.

Gần đây nhiều nhà đấu tranh dân chủ đã bộc lộ những trạng thái ủng hộ công khai hoặc ủng hộ gián tiếp với những phiên toà mà chế độ cộng sản đã mở trong thời gian vừa qua. Liệu đó có phải là tín hiệu đáng mừng khi giới dân chủ và chế độ cộng sản đã có những điểm tương đồng?

Phải chăng giới dân chủ đã dần có những áp lực khiến nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải nhượng bộ và có những phiên toà như vậy.?

Đầu tiên chúng ta đến với vụ án của 15 người bị cáo buộc khủng bố khi đặt bom ở Tân Sơn Nhất của nhóm Đào Minh Quân, Lisa Phạm.  Ở vụ án này, nhiều người trong giới đấu tranh dân chủ, thay vì bênh vực 15 người bị cộng sản Việt Nam mang ra xử, họ lại chửi mắng Đào Minh Quân là kích động bạo lực, nào những kẻ đặt bom như vậy ở sân bay là giết dân thường, vì ở sân bay chỉ có dân thường nhiều chứ làm gì có cảnh sát, quan đội ở đó mà đánh bom.

Hình như không ai trong số những người lên án ấy đọc kỹ thông tin về vụ án.

Đầu tiên phải xác định 15 người thuộc nhóm Đặng Hoàng Thiện sử dụng thứ gì để khủng bố?

Bom xăng, đó là cái mà chế độ cộng sản Việt Nam gọi là vũ khí khủng bố.

Bom xăng là gì, nó thực ra là chai cháy của người Phần Lan trong cuộc chiến tranh với Nga, tên gọi của nó là chai cháy, về đến Việt Nam nó được gọi là bom xăng. Chính cái từ bom đó đã tạo ra ấn tượng đó là thứ vũ khí gây nổ sát thương và tạo cho người ta hình dung đến khủng bố.

Xin thưa nếu bom xăng là khủng bố, thế giới này tràn ngập khủng bố, chúng ta thấy vô số lần những cuộc biểu tình có những chai bom xăng như thế ném vào cảnh sát, ném tứ tung...nhưng chẳng thấy phiên toà nào xét xử những kẻ ném bom xăng như vậy là khủng bố cả.

https://vnexpress.net/tin-tuc/phap-luat/ke-hoach-dat-bom-san-bay-tan-son-nhat-cua-nhom-khung-bo-3690149.html

 Theo như tờ báo của chế độ cộng sản Việt Nam đưa tin thì vị trí đặt bom là ở nhà xe và cột đỡ, khi kích nổ gây cháy ngùn ngụt khiến mọi người hoảng sợ , nhưng cơ quan chức năng đã dập tắt được ngay.

Vậy là chẳng ai chết, chẳng ai bị thương khi bom xăng nổ, thậm chí dù bị bất ngờ những cái đám sai nha ở sân bay chỉ quen vòi tiền, đòi hối lộ không hề có chuyên môn về cứu hoả hay cứu nạn cũng dễ dàng xử lý đám cháy. Can xăng có dung tích nhỏ đến nỗi công an chả buồn điều tra xem nó là bao nhiêu lít, có thể lan cháy đến đâu, lúc nổ bán kính nguy hại thế nào.

Trái bom xăng như thế thì giết được ai,  mà chưa gì một số nhà đấu tranh dân chủ đã phải gào toáng lên rằng đám 15 người kia làm thế là khủng bố, là giết người ? Liệu đã nhìn thấy những người nông dân cầm chai xăng ném vào đám cảnh sát cưỡng chế đất ở Văn Giang, lửa cháy bùng bùng trên những tấm khiên chắn vài chục giây rồi tắt, cả đám cảnh sát chẳng ai hề hấn gì.

Nếu đúng ra chế độ cộng sản Việt Nam chỉ khép được 15 người vào tội gây rối trật tự công cộng, phá huỷ tài sản nhà nước. Hành vi như thế chưa thể gọi là khủng bố được, nhất là mục đích của những người này như tờ báo nói chỉ muốn gây chú ý chứ không hề có ý định sát thương ai. Nhưng cộng sản VN đã dễ dàng kết tội 15 người này vào tội khủng bố chống chính quyền nhân dân, buồn thay là một số nhà dân chủ có vẻ hả hê, tán đồng với toà án cộng sản và chỉ trích 15 con người kia. Điều đáng nói nữa là trong số tích cực lên án nhóm 15 người này đều là những thành phần dân chủ có học, đã thế còn học luật nữa đằng khác.

Chính những người dân chủ có học luật này không những phiến diện khi lên án hành vi của 15 người trong nhóm trên, họ còn ủng hộ và tán đồng những phiên toà xử Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh với lý do tham nhũng cần phải diệt trừ.

 Đầu tiên công nhận với họ tham nhũng và khủng bố phải diệt trừ, nhưng diệt trừ trên cơ sở khoa học của pháp luật khẳng định hành vi phạm tội của họ công bằng và khách quan, hay bằng những phiên toà không cho tranh luận, không làm rõ ràng chứng cứ lại là một điều khác hẳn. Những nhà dân chủ học luật này tán đồng với việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh từ Đức về, một hành vi không thể chấp nhận trên phương diện luật pháp quốc tế, thế nhưng họ lấy lý do tán đồng rằng, bắt tham nhũng thì thế cũng được. 

Một trong những người này ở Hà Nội,  có đôi ba lần tham gia biểu tình chống Trung Cộng, anh ta lớn tuổi và chủ một nhà hàng ăn uống và luôn khoe mình học luật, đã nhận xét vụ 15 người ở sân bay Tân Sơn Nhất rằng,  những kẻ đấu tranh khủng bố như thế này mà lên cầm quyền còn nguy hiểm hơn cộng sản, thà để cộng sản cứ cầm quyền còn hơn.

Không hiểu anh ta đánh giá trên tiêu chí nào để nhận xét như vậy, một cách hàm hồ có lợi cho chế độ cộng sản và gây bất lợi cho người đấu tranh đến vậy. Nếu anh ta xét trên góc độ nhìn việc này để đánh giá việc sau, anh ta phải rút ra rằng chính 15 còn người kia nếu lên cầm quyền sẽ đỡ nguy hiểm hơn cộng sản.

Vì sao ư ?  đơn giản vì cộng sản khủng bố bằng bom thật, đạn thật, chết dân thường thật, chết còn rất nhiều nữa đằng khác, cứ nhìn miền Nam Việt Nam trong quá khứ thì thấy hành động khủng bố của cộng sản, đánh bom nhà hàng, khách sạn, xe đò....không từ thứ gì. Nếu suy theo kiểu anh ta thì tất nhiên những kẻ đốt mấy chai xăng đỡ nguy hiểm hơn những kẻ đánh bom mìn kia rất nhiều mới đúng. Thế nhưng lạ thay anh ta lại kết luận ngược lại có lợi cho chế độ cộng sản.

Chúng ta thấy đặc điểm chung của những nhà dân chủ trên họ luôn chỉ trích, phê phán những quan chức cộng sản thất thế, hoặc đã bị bắt giam. Họ né tránh đụng chạm đến những lãnh đạo đương chức đầy quyền lực,  ví dụ khôi hài nhất là trong phong trào phản đối BOT, lúc đầu họ tham gia hăng hái vì thấy báo chí có chiều hướng ủng hộ, tức có phe mạnh trong đảng đứng sau muốn xử lý BOT Cai Lậy. Nhưng khi bên trong đảng thoả hiệp xong, Nguyễn Xuân Phúc đại diện cho phe mạnh nhất tuyên bố sẽ cho công an xử lý những kẻ nào gây rối ở các trạm thu phí. Ngay lập tức các nhà dân chủ này quay ngoắt sang chuyện khác như họ chưa hề phản đối việc thu phí ở BOT Cai Lậy bao giờ.

Với cái quan điểm theo cảm tính, theo định kiến mà bất chấp cơ sở pháp luật để tán đồng những phiên toà bất công như vậy của chế độ cộng sản, hoặc nương theo chủ ý của phe phái đang mạnh trong đảng thể hiện quan điểm hùa theo,  thì rõ ràng những điểm tương đồng giữa những nhà đấu tranh trên với chế độ cộng sản không phải là tín hiệu đáng mừng.